02/12/2022
THƯ CẢM ƠN CỦA HÀNH KHÁCH KHI NHẬN ĐƯỢC HÀNH LÝ THẤT LẠC CỦA MÌNH TẠI GA HÀ NỘI
(Nội dung bức thư)
Kính gửi: Giám đốc công ty vận tải hành khách Hà Nội !
Tôi tên là :Lê Hồng Nhạn, quê ở Quảng Trị.
Tôi là người bị mất hành lý tối qua và nhờ các anh chị em tích cực giúp đỡ nên tôi kịp thời nhận lại hành lý của mình.
Từ tận đáy lòng, tôi viết thư này gửi tới Ban lãnh đạo; Giám đốc Công ty Vân tải hành khách Hà Nội xin được cảm ơn các anh chị em nhân viên ca làm việc vào tối 28.11.2022, nhất là chị Vân Anh – người phụ trách ca trực hôm đó.
Sự việc cụ thể là vào khoảng 17 g30 ngày 28.11.2022, tôi đến Ga Hà Nội đợi để lên tàu SE3 vào ga Đông Hà. Trong lúc sơ suất không chú ý, va ly hành lý của tôi bị ai đó mang đi mất. Tôi chạy quanh tìm kiếm, nhưng không tìm thấy. Tôi đã báo với các chị nhân viên trong ca làm việc, các chị cũng cùng tôi tìm khắp nơi vẫn không tìm được. Trong đó, có một cô khá trẻ đẹp, tóc ngắn rất lo lắng, dẫn tôi về phòng truy xuất camera, nhưng lúc đó có một anh ở đó bảo là “Máy chỉ truy xuất được từ trước ngày 25/11”. Tôi đã rất thất vọng. Các anh chị khác thì thông báo trên tàu, rồi giúp tôi lên tàu tìm, để xem nhỡ có hành khách nào xách nhầm hành lý của tôi hay không…
-Cả ca trực tại đó đều lo lắng cho tôi, khi nghe trong hành lý của tôi có những tài liệu quan trọng…
-Còi tàu SE3 hú vang mấy lần làm tôi càng rối trí, tôi cảm thấy các chị cũng rối theo mình. Vậy mà không một ai mắng tôi “ sao chủ quan không giữ của mình” (Nghĩ lại thật thương các chị ấy quá)
-Các chị dẫn tôi đến bàn của người phụ trách ca trực, vừa động viên, vừa bảo tôi để lại thông tin.
-Một chị còn nhắc nhanh “ Ghi nhanh sđt của chị Vân Anh đi, để còn biết” .
Tôi gần như tuyệt vọng ( đã ứa nước mắt), đành phải để lại số điện thoại của mình và vội vàng ghi sdt của Vân Anh…
-Một cô khác “ Nhanh chị ơi, tàu sắp chạy” rồi dẫn tôi chạy thật nhanh lên tàu…
• 19h33 phút: “Alo em à, nhà ga đã check camera và nhìn thấy 2 người khách nước ngoài xách hành lý của em. Chắc vội quá nên người hướng dẫn viên xách nhầm ( Lúc này mới cười) Em yên tâm. Bọn chị sẽ tìm cho em”
• 20h 12 phút: Tin nhắn “Hy vọng họ đi tàu SP3 đi Lào Cai. Lát các chị kiểm soát sẽ lưu ý”
Chao ơi, nghe đến đó là mừng rớt nước mắt các bác ạ.
• 20h 27 phút: “ Đã tìm được danh tính khách xách nhầm hành lý rồi em ạ” Dù chưa nói chuyện trực tiếp được với họ, nhưng chắc chắn tìm được rồi. Báo để em yên tâm. Em xuống ga Đồng Hà phải không? Nhận, chị sẽ gửi tàu SE1 ngay tối nay cho em”… ( còn dặn) “Mai xuống ga rồi em đợi chuyến tàu sau mà nhận luôn nhé”.
Lúc này mới thật sự yên tâm.
“ Máy em gần hết pin rồi, giờ em phải tắt đã. Có gì chị nhắn tin giúp em ạ. Thi thoảng e mở ra xem thông tin từ chị, chị nhé. Cam ơn các chị rất nhiều !”
- “Ok em, yên tâm đi. Không có gì đâu. Đây là trách nhiệm của bọn chị mà”
• 21h18, mở máy: Nhận hình ảnh từ chị ( chiếc va ly của mình + cái nhãn in tên người nhận là mình, được dán to, rõ ngang va ly). Kèm lời nhắn “ Lát chị gửi Trưởng tàu SE1 cho e. Xong chị sẽ gửi sdt trưởng tàu để em liên hệ. Khi tàu đến em ra nhận nhé) ( Cả sđt a Quyết + lời chúc xinh đẹp và may mắn)
Thưa các các bác trong Ban giám đốc công ty!
Chị Vân anh đã nói rằng “ Đó là trách nhiệm của bọn chị”. Vâng! Đúng là cán bộ, nhân viên thì có trách nhiệm với dân, tuy nhiên “ trách nhiệm” nó khó mà đo lường hết được, nhất là những người làm công tác trong ngành vận tải hành khách, hàng ngày phải phục vụ hàng ngàn người, đủ các đối tượng khác nhau. Nếu các chị hôm đó cũng đi tìm, cũng truy xuất ca mera , nhưng tìm không thấy, truy xuất camera không được, rồi thôi, dù có chia sẻ cảm thông với hành khách nhưng các chị xem đây đã hết trách nhiệm, thì tôi cũng đành chịu, vì do lỗi của mình…
Nhưng các chị đã không làm vậy. Tôi cũng không ngờ là các chị lại cho truy xuất lại camera và tích cực để tìm lại hành lý cho tôi. Khi nhận cuộc gọi đầu tiên của chị Vân Anh, tôi đã bất ngờ. Và chị ấy thường xuyên cập nhật thông tin ( tôi cảm nhận thấy chị ấy cũng rất nóng lòng và biết là tôi rất nóng lòng nên mới thường xuyên thông báo như vậy).
-Gần trưa nay, anh Quyết Trưởng tàu SE1 cũng điện thoại cho tôi, nhắn nhủ tôi là “ Trước 30 phút tàu đến ĐH, anh ấy sẽ lại gọi để tôi đến nhận lại hành lý”
( Sao các anh chị này, ai cũng dễ thương vậy nhỉ?!)
Tôi đã nhận lại hành lý của mình, giúp tôi kịp thời có tài liệu để xử lý công việc. Quá mừng vui và xúc động các bác ạ.
Từ miền đất quảng Trị xa xôi, không có gì hơn, tôi viết vội mấy dòng tâm thư này kính cảm ơn các anh chị trong ca trực tối 28/11, cảm ơn chị Vân Anh, cảm ơn anh Quyết Trưởng tàu SE1 đã mang lại hành lý thất lạc giúp tôi. Cảm ơn Ban lãnh đạo Công ty Vận tải hành khách Hà Nội !
Xin chúc các anh chị luôn sức khỏe, mãi để lại hình ảnh đẹp trong lòng hành khách, nhân dân!
Quảng Trị, ngày 29 tháng 11 năm 2022
Lê Hồng Nhạn