14/02/2022
Em có về miền núi cùng anh không
Dựng mái nhà tranh nuôi vài con chó
Danh vọng tiền tài coi như đồ bỏ
Sớm nhìn sương giăng tối ngắm sao trời.
Xưa vườn địa đàng cũng chỉ thế thôi
Thuở ấy loài người chưa thành nô lệ
Chưa có giáo dục, truyền thông dạy con người săn tìm tiền tệ
Sống yêu thương, chan hòa thiên nhiên và thánh thiện tâm linh.
Em ngẫm xem loài chim kia liệu có cao cấp hơn chúng mình?
Chúa trời vẫn cho chúng tự do và đầy đủ
Chúng không gieo trồng và chẳng hề tích trữ
Chúng lượn bay và cả hót hăng say.
Còn nhân loại thì sao? Họ cứ mãi đoạ đày
Tham luyến, sân si, chìm ngập trong ngu dại
Thù hận, chiến tranh, thi đua, sợ hãi
Nhìn phía nào cũng thấy có nguy nan.
Anh viết mấy câu thơ không thẳng lối ngay hàng
Hoang dại, tự nhiên, như rừng cây thiên tạo
Rủ em về quên đời cơm áo
Quên bon chen, bỏ biệt chốn thị thành
Cửa này đóng, cửa khác mở rất nhanh
Cởi trói buộc, không một ai bế tắc
Trời cao rộng và đất dài dằng dặc
Buông xuống sự đời, khoác lên áo thiên thanh...
14.02.2022