Khai Trí

Khai Trí Yêu thương và biết ơn! Nhận ra ngọt ngào hay đắng cay đều là gia vị của cuộc đời.

Permanently closed.
08/03/2026

8.3.2026 Một tiếng bom nổ ở Iran, giá xăng VN tăng từ 20k _27k.

06/03/2026

Khi cánh bướm khẽ đập bên kia đại dương
BẢO HÀ
Người ta nói rằng trên thế giới này tồn tại một điều kỳ lạ mang tên hiệu ứng cánh bướm. Chỉ cần một con bướm nhỏ khẽ đập cánh ở bên kia đại dương, những luồng không khí rất nhẹ sẽ bắt đầu chuyển động. Chúng lan đi, gặp nhau, xoáy lại, lớn dần, và biết đâu một ngày nào đó trở thành cơn gió mạnh ở một nơi rất xa.
Cuộc đời con người đôi khi cũng vận hành theo cách như vậy.
Chương 1: Cánh bướm đầu tiên
Người ta thường nói rằng một cánh bướm đập cánh ở bên kia đại dương cũng có thể gây ra một cơn bão ở nơi rất xa. Điều đó nghe có vẻ hơi… khoa học viễn tưởng. Nhưng nếu nhìn kỹ cuộc đời của cô gái ấy, người ta bắt đầu nghi ngờ rằng câu nói kia không hẳn là phóng đại.
Cô sinh ra ở một miền biển hiền lành, nơi gió thổi qua những con đường cát và những buổi chiều thường có màu nắng nhạt. Ngôi nhà của cô không lớn, nhưng lúc nào cũng đầy tiếng nói chuyện và những lời dặn dò giản dị.
Gia đình cô không giàu. Nhưng họ có một thứ tài sản rất đặc biệt: niềm tin rằng học hành có thể mở ra một con đường khác.
Cô bé khi ấy không phải học sinh xuất sắc kiểu “đọc một lần là nhớ cả đời”. Thực ra, trí nhớ của cô đôi khi còn hơi… chậm nhịp so với bài giảng. Thế nên cô chọn một cách rất đơn giản: học nhiều hơn một chút.
Cô chép bài cẩn thận hơn.
Cô hỏi thầy cô khi chưa hiểu.
Cô học thêm một ít mỗi ngày.
Những việc ấy nhỏ đến mức không ai trong xóm chú ý.
Thỉnh thoảng cô cũng tự hỏi:
“Không biết mình học vậy có ích gì không?”
Rồi cô lại tự trả lời:
“Thôi thì học tiếp vậy. Biết đâu sau này đỡ khổ.”
Đó không phải là một triết lý cao siêu. Nhưng đôi khi những triết lý đơn giản lại bền bỉ nhất.

Năm ấy, cô thi vào cấp 3.

Ngày nhận kết quả, cô đứng trước bảng điểm rất lâu. Không phải vì không tin vào mắt mình, mà vì đang cố nhớ xem… số báo danh của mình có thật sự nằm ở đó không.
Nó ở đó thật.
Cô đã đỗ.
Với người khác, đó có thể chỉ là một kỳ thi. Nhưng với cô, nó giống như lần đầu tiên con thuyền nhỏ của mình vượt qua được một con sóng lớn.
Và ở đâu đó, một cánh bướm rất nhỏ đã khẽ đập cánh lần đầu tiên.
Chương 2: Những con sóng ngược
Lên cấp ba, cô mới phát hiện một sự thật khá… bất ngờ: thế giới rộng hơn nhiều so với tưởng tượng của mình.
Ở đó có rất nhiều học sinh giỏi. Những bạn có thể giải bài toán nhanh như chớp, viết văn trôi chảy như suối chảy, và đôi khi còn nhớ cả những điều mà cô vừa đọc xong đã… quên.
Những lúc như vậy, cô thường có một suy nghĩ rất thành thật:
“Chắc mình không thông minh bằng người ta.”
Nhưng cô cũng có một suy nghĩ khác:
“Không thông minh thì… học lâu hơn chút vậy.”
Thế là cô học.
Không ồn ào. Không tuyên bố hùng hồn. Chỉ là những buổi tối ngồi bên bàn học, đôi khi vừa học vừa chống cằm vì buồn ngủ.
Khi bước vào năm cuối cấp, cả lớp bắt đầu nói về hai chữ: đại học.
Hai chữ ấy nghe vừa xa vừa gần, giống như một ngọn núi ở cuối con đường.
Những tháng ôn thi bắt đầu.
Sách vở chất cao. Bài tập nối tiếp bài tập. Có hôm cô học đến mức quên mất mình đang uống cốc nước thứ mấy.
Có người học vì đam mê.
Có người học vì ước mơ lớn.

Còn cô thì đôi khi học chỉ vì… đã lỡ mở sách ra rồi.
Ngày thi đại học đến.
Ba ngày thi trôi qua nhanh đến mức cô không kịp suy nghĩ nhiều. Chỉ biết làm hết sức mình, rồi chờ.
Khoảng thời gian chờ kết quả là lúc trí tưởng tượng của con người hoạt động mạnh nhất.
Có hôm cô tin rằng mình làm tốt.
Có hôm cô lại nghĩ chắc mình sai hết rồi.
Cuối cùng, kết quả cũng đến.
Cô đỗ đại học.
Lần này cô không đứng ngây trước bảng điểm như hồi thi cấp 3. Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhưng dài.
Ở đâu đó, cánh bướm nhỏ lại đập thêm một lần nữa.
Chương 3: Những bước chân bền bỉ
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô bước ra đời.
Nếu trước đây cuộc sống giống một con đường, thì bây giờ nó giống một mê cung hơn.
Có nhiều lựa chọn. Nhưng cũng có nhiều lo lắng.
Cô bắt đầu đi làm. Rồi dần dần hiểu rằng kiến thức trong sách chỉ là một phần của cuộc sống.
Phần còn lại là kiên nhẫn.
Và đôi khi là… thi cử.
Cô quyết định thi biên chế.
Ai đã từng đi qua con đường ấy đều biết: đó không phải là một cánh cửa mở sẵn. Nó giống như một cánh cửa phải gõ rất nhiều lần.
Có lúc cô thi chưa đỗ.
Có lúc cô về nhà và tự hỏi:
“Mình có nên thử thêm lần nữa không?”
Nhưng sáng hôm sau, cô lại mở sách ra.

Không phải vì cô đặc biệt gan lì. Chỉ là cô nghĩ rằng mình đã đi đến đây rồi, quay lại cũng không biết quay đi đâu.
Thế nên cô học tiếp.

Đọc thêm tài liệu. Chuẩn bị bài kỹ hơn. Luyện tập nhiều hơn.

Bạn bè đôi khi trêu:

“Cậu thuộc kiểu người thi đâu đỗ đó hả?”

Cô cười.

“Không. Mình thuộc kiểu thi chưa đỗ thì… thi tiếp.”

Một ngày nọ, kết quả kỳ thi biên chế được công bố.

Tên cô có trong danh sách.

Cô đọc lại ba lần để chắc chắn rằng mình không nhìn nhầm.

Lần này, cánh bướm không chỉ đập khẽ nữa. Nó đã tạo ra một cơn gió nhỏ.

Chương 4: Khi cánh bướm bay xa

Bây giờ cô đứng trên bục giảng.

Mỗi ngày nhìn xuống lớp học, cô thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc: những học sinh đang lớn lên, đang lo lắng về điểm số, về bài kiểm tra, về tương lai.

Đôi khi cô kể cho các em nghe những câu chuyện rất bình thường.

Chuyện một cô bé từng học không nhanh lắm.
Chuyện thi cử nhiều lúc khiến người ta muốn bỏ cuộc.
Chuyện có những con đường phải đi rất lâu mới đến.

Học sinh nghe và cười.

Nhưng cũng có em lặng im suy nghĩ.

Một ngày nào đó, có một học sinh quyết định học chăm hơn một chút.

Một em khác bắt đầu tin rằng mình cũng có thể làm được điều gì đó.

Những thay đổi ấy nhỏ đến mức không ai để ý.

Nhưng cuộc đời thường bắt đầu từ những điều nhỏ như thế.

Có thể nhiều năm sau, những học sinh ấy sẽ đi đến những nơi rất xa. Họ sẽ có những công việc khác nhau, những câu chuyện khác nhau.

Và biết đâu, ở một nơi nào đó, họ sẽ nhớ rằng đã từng có một giáo viên kể cho họ nghe một câu chuyện đơn giản:

Câu chuyện về một cô gái bình thường.

Một người không quá xuất sắc.
Không quá đặc biệt.

Chỉ có một thói quen rất nhỏ:
không bỏ cuộc.

Và có lẽ, chính thói quen nhỏ ấy đã làm nên điều kỳ lạ nhất.
Bởi vì trên thế giới này, không phải cơn bão nào cũng bắt đầu bằng sấm sét.
Đôi khi…nó chỉ bắt đầu từ một cánh bướm khẽ đập cánh bên kia đại dương.
KHI CÁNH BƯỚM KHẼ ĐẬP BÊN KIA ĐẠI DƯƠNG

(Truyện tự sự – ngôi kể thứ ba)

Cách dẫn truyện chung

Người kể chuyện quan sát cuộc đời của một cô gái bình thường – người luôn tin rằng những điều nhỏ bé mình làm có thể chẳng đáng kể.
Nhưng giống như một cánh bướm khẽ đập ở đâu đó, từng lựa chọn nhỏ của cô lại âm thầm tạo ra những vòng lan tỏa lớn hơn cô tưởng.

Những nhân vật xuất hiện trong truyện không được gọi tên, chỉ được gọi bằng những cách rất đời thường như:

người đàn ông bán sách cũ

người phụ nữ trên chuyến xe

người sếp khó tính

cậu học trò nghèo

bà cụ bán xôi

Họ giống như những cơn gió nhỏ, thổi vào cuộc đời cô những bài học bất ngờ.

Chương 1
Cánh bướm trong căn phòng nhỏ

Nội dung chính

Một cô gái lớn lên trong hoàn cảnh không dễ dàng. Gia đình nghèo, con đường học hành giống như leo dốc.
Cô nhiều lần muốn bỏ cuộc, nhưng lại tiếp tục bước đi.

Nhân vật gặp gỡ

Người phụ nữ bán sách cũ

nói một câu đơn giản:
“Đời người giống quyển sách, bỏ dở thì không bao giờ biết chương sau có gì.”

câu nói khiến cô giữ lại cuốn sách và tiếp tục học.

Một cậu bạn học im lặng

cho cô mượn vở khi cô thiếu tài liệu

không nói gì nhiều, chỉ cười.

Biến cố

Cô thi đỗ cấp 3.

Người kể chuyện nhận xét hài hước:

Thành tích ấy không làm trái đất rung chuyển,
nhưng trong căn phòng nhỏ của cô gái,
nó giống một cơn địa chấn.

Ý nghĩa

Một nỗ lực nhỏ → mở ra cánh cửa đầu tiên.

Chương 2
Con đường dài hơn tưởng tượng

Cô gái bước vào đại học.
Cuộc sống sinh viên nghèo không lãng mạn như trong phim.

Nhân vật gặp gỡ

Ông chủ quán cơm bình dân

Mỗi lần cô ăn thiếu tiền, ông chỉ nói:

“Sinh viên mà, nợ chút cũng được.
Sau này làm người tử tế là trả đủ.”

Người phụ nữ trên chuyến xe khách

Bà nói một câu rất lạ:

“Đừng sợ đường dài.
Người đi chậm nhưng không dừng lại
thường đến nơi trước người hay quay đầu.”

Biến cố

Sau nhiều năm cố gắng, cô tốt nghiệp đại học.

Người kể chuyện bình luận:

Trong mắt thế giới, đó là chuyện bình thường.
Nhưng với cô gái ấy, đó là chiến thắng trước một phiên bản yếu đuối của chính mình.

Chương 3
Những con đường vòng của số phận

Sau khi ra trường, cô không làm đúng ngành học.
Cô làm đủ thứ việc, nhiều khi thấy mình như đi lạc.

Nhân vật quan trọng

Người sếp khó tính

Một người đàn ông nghiêm khắc, ít khi cười.

Ông thường nói những câu khiến cô… khó chịu:

“Đời không có nghĩa vụ phải dễ dàng với cô.”

“Nếu muốn đứng vững, hãy học cách đứng sau thất bại.”

Nhiều năm sau, cô mới hiểu:

Những lời nói khô khan ấy thực ra là
những viên đá lót đường.

Ngoài ra còn có:

Người đồng nghiệp tốt bụng
dạy cô cách giúp đỡ người khác.

Một cậu học trò nghèo
làm cô nhớ lại lý do mình từng muốn trở thành giáo viên.

Chương 4
Khi cánh bướm bay xa

Sau hơn 10 năm vòng vèo, cô đỗ biên chế.

Không có pháo hoa.
Không có bản tin thời sự.

Chỉ có một buổi sáng bình thường.

Nhưng người kể chuyện nói:

Một cánh bướm từng run rẩy trong căn phòng nhỏ
giờ đã bay qua rất nhiều cơn gió.

Những cuộc gặp cuối

Bà cụ bán xôi trước cổng trường

Bà nói:

“Cô giáo à, dạy học cũng giống trồng cây.
Không phải cây nào cũng lớn nhanh.
Nhưng cứ trồng đi.”

Cô chợt hiểu:

Những việc nhỏ của mình –
một lời động viên học sinh,
một bài giảng tử tế,
một sự kiên nhẫn –

cũng giống cánh bướm khẽ đập.

Thông điệp kết truyện

Người kể chuyện kết luận:

Không phải ai cũng làm nên chuyện lớn.
Nhưng ai cũng có thể bắt đầu từ việc nhỏ.

Và đôi khi,
một cánh bướm rất nhỏ
lại đủ sức làm thay đổi cả bầu trời.

06/03/2026

Yêu đương theo kiểu... ngày xưa!

04/03/2026

Khi tôi thi đậu biên chế!

04/03/2026

Khi cánh bướm đập khẽ ở bên này đại dương.
Hành trình lan tỏa.

02/03/2026

Người đánh trống chùa.
Tôi đợi.
Để nghe tiếng trống chùa sau khi hết một thời kinh. Tiếng trống trầm ấm nhưng rộn rã, âm vang, chạm vào tầng tầng, lớp lớp những cung bậc cảm xúc.
Chẳng ngờ được, tiếng trống ấy là của một nữ Phật tử, vượt qua ô trọc, chạm vào thẳm sâu. Đánh thức những điều chưa gọi được tên.
Diệu kì vậy, nên vẫn cứ ngồi chờ!

Trăng 14, tháng Giêng 2026, như một lời hứa hẹn ngọt lành!
02/03/2026

Trăng 14, tháng Giêng 2026, như một lời hứa hẹn ngọt lành!

01/03/2026

Cố một chút nữa thôi!
Chương 1: Núi rừng mênh mông
_ Đi núi.
_ Hái củi.
_ Bứt mây.
_ Bứt kim cang.
_ Lội sông.
_ Hài hướt, vui vẻ.
_ Hạnh phúc khi nhà chất đầy củi khô.
Chương 2: Những đứa trẻ 8x hạnh phúc và mạnh mẽ.
_ Liễu, Hạ, Hiền, Sim, Hảo.
_ Ai cũng tìm được sự an yên trong tâm hồn.
Chương 3: Khi cánh cửa đại học mở ra.
Chương 4: Công việc trái ngành đầu tiên và thứ 2.
Chương 5: Cố thêm chút nữa và cánh cửa mở ra.
Chương 6: Cất giấu những ước mơ nho nhỏ.
_ Đi Nga.
_ Tiếng Trung.
Chương 7: Cần lắm một đức tin.

Sách đi cùng tôi qua những thăng trầm của cuộc sống!Nếu phải biết ơn những điều trong cuộc đời, ngoài những điều hiển nh...
01/03/2026

Sách đi cùng tôi qua những thăng trầm của cuộc sống!
Nếu phải biết ơn những điều trong cuộc đời, ngoài những điều hiển nhiên phải biết ơn thì sách là một phần rất quan trọng giúp đưa tôi đi qua những thăng trầm trong cuộc sống.
Quyển sách mà tôi học về cách làm người đầu tiên trong cuộc đời là cuốn Đắc nhân tâm của tác giả Nguyễn Hiến Lê. Một bản in cũ, giấy mỏng, vàng được ba tôi, một người làm nghề rừng núi mượn về từ một người bạn “nhiều chữ nghĩa”. Sau những ngày đi rừng mệt nhọc, ba đeo kính, nằm trên chiếc ghế dài, mở sách ra và đọc cho đến khi ngủ thiếp đi, cái kính rơi xuống sống mũi.
Đến giờ, tôi không còn nhớ rõ cuốn sách có nội dung gì cụ thể nhưng tôi còn nhớ ngày còn học cấp hai, cấp ba, tôi đã đọc đi đọc lại nhiều lần và cố gắng nói, hành động như sách đã viết... Có những điều, ban đầu rất khó khăn để làm theo nhưng về sau, tôi có thể thực hiện được một ít. Trong đó, việc sống ngay thẳng, giữ được sự tôn nghiêm của bản thân là điều tôi cố gắng gìn giữ mỗi ngày.
Học gần hết THPT, tôi đọc Học ăn, học nói, học gói, học mở của tác giả Hoàng Liên vì tôi thấy rằng, với một đứa trẻ nông thôn chỉ có những mối quan hệ gói gọn trong gia đình và xa hơn là hàng xóm, tôi sẽ loay hoay khi gặp gỡ những người khác, ở những môi trường rộng mở hơn. Quyển sách này tôi cũng đọc đi đọc lại rất nhiều lần để học hỏi cách ứng xử lịch sự, tránh gây phiền hà cho người khác.
Rồi tôi cũng đến tuổi yêu đương khi vào đại học. Có điều, tình cảm ngày ấy mong manh không thể vượt qua thử thách. Sau khi chia tay mối tình đầu vì liên miên những mâu thuẫn từ yêu xa, tôi loay hoay một thời gian và cuối cùng yêu cầu gặp người ta để đòi quay lại. Dù vậy, sau một năm, người ta đã có người mới, từ chối thẳng thừng cuộc gặp.
Đêm ấy, trên căn gắc xếp ở một ngôi nhà nhỏ của dì tôi trên đường Phan Bội Châu, thành phố biển Nha Trang, tôi rấm rứt khóc không thành tiếng vì sợ dì nghe thấy.
Giữa những lúc trái tim như vụ vỡ ấy, tôi lấy trong ba lô ra cuốn sách Cành lá vô ưu, một cuốn sách bé nhỏ chưa đến một trăm trang của Hòa thượng Thích Thanh Từ.
Tình cờ, tôi lật ra một trang mà ở đó, vị sư nói rằng: “Trên đời, muôn vật luôn thay đổi như dòng nước chảy, chúng ta muốn nắm chúng đứng lại, chỉ là việc hoài công. Sự biến chuyển đã thành quy luật của thiên nhiên, không ai có quyền làm sai quy luật ấy. Nếu chúng ta muốn khác đi với quy luật này, là chúng ta tự chuốc lấy đau khổ vào mình”.
Tôi nhận ra, chuyến đi này chưa hẳn là sai nhưng cách tôi kì vọng rằng người khác mãi không thay đổi, đứng mãi một nơi đợi mình quay đầu nhìn lại là sai rồi! Nó đi ngược với quy luật của cuộc đời, và chắc chắn chỉ mang lại tổn thương.
Hiểu ra điều này, mọi thứ như nhẹ đi hẳn.
Sáng hôm sau, tôi thưa với dì là sẽ về lại quê.
Dì bảo, sao mới ở có một đêm mà đã vội đi rồi.
Tôi ra bến xe. Bắt xe về Phú Yên.
Đèo Cả ngày ấy mưa.
Tôi giấu mặt vào chiếc mũ bèo, khóc thêm một trận nữa để chấm dứt hết tất cả những ảo tưởng và quay về với thực tại.
Mọi thứ đã thay đổi! Chỉ là mình cố níu giữ mà thôi.
Nghĩ lại, tôi thấy biết ơn quyển sách vô cùng. Tôi đã cầm theo một thông điệp vừa vặn với thứ tôi cần lúc đó. Thông điệp như thức tỉnh để tôi nhận chân ra vấn đề mà mình đang gặp phải. Để hiểu và buông bỏ kịp thời, đúng lúc.
Về sau, mối tình đầu đó vẫn được tôi trân trọng cất giữ như kỷ niệm đẹp của thời tuổi trẻ vì tôi biết, người ngày xưa không phải là người của bây giờ. Và cuộc gặp gỡ ngày xưa chỉ là một phần của cuộc đời dài và còn nhiều thay đổi.
Cứ thế, những cuốn sách cứ bầu bạn cùng tôi, là nơi để tôi nương qua những ngày tháng tuổi trẻ; giúp tôi có thêm động lực; giúp tôi có thêm sức mạnh vượt qua cám dỗ; giúp tôi hiểu một cách sâu sắc rằng những quyết định của bản thân ảnh hưởng mạnh mẽ đến con đường đi của mỗi người về sau.
Bây giờ thì thời gian đọc sách của tôi ngày càng ít đi. Dù vậy, những khi thấy lòng bâng quơ, tôi lại với tay để lắng đọng tâm hồn cùng những tác phẩm văn học mà tôi yêu thích. Trong những trang sách tôi thấy mình được thấu hiểu, đôi khi là được an ủi, khi thì thôi thúc bản thân hành động và xuyên suốt vẫn là giúp tôi tìm ra con đường đi phù hợp với bản thân.
Cảm ơn những cuốn sách đã đi cùng tôi hơn nửa cuộc đời.

Chỉ tưới nước, ngắm cành lá xang thẫm, không kì vọng, mong chờ. Vậy mà hôm nay, mai xanh đã nở hoa!
28/02/2026

Chỉ tưới nước, ngắm cành lá xang thẫm, không kì vọng, mong chờ. Vậy mà hôm nay, mai xanh đã nở hoa!

Đêm của những ngày gần rằm tháng Giêng, ở sân chùa, ngắm trăng sáng, ngửi mùi hoa Sala, đọc một thời kinh sám hối... thấ...
28/02/2026

Đêm của những ngày gần rằm tháng Giêng, ở sân chùa, ngắm trăng sáng, ngửi mùi hoa Sala, đọc một thời kinh sám hối... thấy lòng thảnh thơi. Biết ơn vì ở những lúc tăm tối nhất, đức tin đã thắp sáng trái tim con!

25/02/2026

Hành trình đi ngược địa danh bài thơ Tây Tiến lãng mạn, trữ tình của nhà thơ Quang Dũng... của một chàng trai yêu văn.
Từ Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ.
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Xuôi dòng nước lũ hoa đong đưa!
Một hành trình đầy cảm xúc!

Address

Phú Yên
Tuy Hòa

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Khai Trí posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share