25/03/2026
Vừa xem thời sự, thoáng thấy một khoảnh khắc của Thủ tướng Phạm Minh Chính, gương mặt rất tập trung, lo lắng, đôi môi khô, tóc ở phần đỉnh đầu của bác đã thưa hơn, có nhiều tóc bạc. Tôi có nhìn lại những bức ảnh hồi đầu bác nhận chức, tóc bác còn rất đen và nhiều. Có thể đây là những dấu hiệu của tuổi già, áp lực người đứng đầu, cũng như biết bao vấn đề cần giải quyết.
Mà đã gần 5 năm trôi qua, thời gian quả thực rất nhanh. Chuyến đi Nga lần này có lẽ là chuyến đi công tác cuối cùng của bác ở trên cương vị Thủ tướng. Một chuyến đi giữa biết bao gian khó về để chốt lộ trình, ký hiệp định phát triển điện hạt nhân, một vấn đề cực nóng trên thế giới hiện tại. Một hành trình đã tạm thời giải được phần nào đó bài toán nguồn cung khí đốt cũng như chốt hợp nhiều hợp đồng đầu tư, khai thác dầu khí…
Tôi có đọc được luận điệu của cái đám chống phá, phản động, chúng nó bảo bác đi ăn xin dầu khí, nhục nhã quốc thể, xây điện hạt nhân tàn phá môi trường… Nhưng tôi tin rằng, với biết bao nhiêu người dân Việt Nam chân chính, những việc của bác đã làm đều là vì dân, vì nước, vì đại cục dân tộc, là hợp tác mua bán sòng phẳng, cùng làm ăn đầu tư, không phải đi ăn xin, chẳng có gì nhục nhã ở đây cả.
Mai bác về Việt Nam rồi, chuyến bay kéo dài nhiều giờ liền, bác cố gắng nghỉ ngơi, giữ gìn sức khỏe.
—