01/05/2026
BỊ KHỈ TẤN CÔNG KHI ĐI DU LỊCH PHÚ YÊN !!!
Đến hôm nay gia đình vẫn chưa hoàn hồn sau chuyến đi Phú Yên, nhưng cầm điện thoại lại đọc được tin 5 du khách ở Phú Yên bị khỉ cắn khiến tôi không cho phép mình thờ ơ và ngồi chờ đợi.
Ngày 23/4/2026 khi vừa đặt chân đến Phú Yên, gia đình tôi di chuyển trên cung đường ven biển Phước Tân – Bãi Ngà thuộc xã Hòa Xuân để tham quan. Khi dừng đỗ ô tô lại và mở cửa xe bước xuống, con trai 8 tuổi của tôi bất ngờ bị khỉ hoang lao vào tấn công cắn trộm vào chân. Lưu ý thật kỹ lại rằng con tôi không hề kịp trêu chọc khỉ mà chỉ mới bước chân xuống xe. Sự việc xảy ra quá đột ngột khiến gia đình rất hoảng hốt, máu chảy ra rất nhiều.
Trong cơn hoạn nạn rất may con tôi đã được các y bác sĩ bệnh viện đa khoa Phú Yên kip thời cấp cứu hỗ trợ tận tình. 11h đêm ngày 23/04/2026, các bác sĩ gọi người nhà vào phòng hồi sức sau mổ, hai vợ chồng tôi mới dám bật khóc. Các bác sĩ cho biết vết thương của cháu rất sâu, cháu bị đứt 3 gân chân và mất nhiều máu.
Hôm nay ngày 30/04/2026 lại đọc được bài báo: 5 du khách bị khỉ hoang tấn công trên đường đến Mũi Điện, tôi lại bàng hoàng và sốc: Cái biển cảnh báo vẫn chưa được cắm ở khu vực đó sao? Bởi ngay tối ngày 23/04/2026 khi đưa con vào nhập viện, được biết từ đầu năm đến giờ con tôi là trường hợp thứ 3 bị khỉ cắn ở khu vực đó. Trách nhiệm của 1 công dân Việt Nam đã thôi thúc tôi phải lên tiếng. tôi đã gọi điện lên số điện thoại 0262 859 9699 của sở văn hóa thể thao và du lịch Đắk Lắk nhưng không liên hệ được, tôi gọi tiếp lên số trực ban công an tỉnh nhờ các đồng chí phối hợp với các ban ngành liên quan để có biện pháp xử lý dứt điểm tình trạng này vì sắp đến cao điểm du lịch, kỳ nghỉ lễ kéo dài. Cuộc gọi của tôi lúc 19h 07 – khoảng 19h10 phút được tiếp nhận bởi đồng chí xưng tên là Hà và ý kiến của tôi là đề nghị được phối hợp để phản ánh sự việc xảy ra đến các sở ban nghành có liên quan. Đ/c Hà nói rằng sẽ báo cáo và liên hệ với các bộ phận liên quan và thông tin lại cho tôi theo số điện thoại đang gọi. Tôi không biết nội dung cuộc điện thoại có được đồng chí Hà báo cáo lại với lãnh đạo công an tỉnh hay không? Nhưng tôi không nhận được cuộc gọi nào từ cơ quan chính quyền Đắk Lắk.
Ngày hôm sau tôi lại gọi lại số điện thoại gặp đồng chí xưng tên là Phú, tôi có hỏi về cuộc điện thoại hôm qua phản ánh với đồng chí Hà đã xử lý đến đâu rồi? đ/c Phú trả lời đ/c Hà hiện không có mặt tại cơ quan, sẽ hỏi lại và gọi điện lại cho tôi. lại tiếp tục phản ánh và tỏ rõ sự bức xúc của mình về sự thờ ơ của tốp cảnh sát giao thông hồi chiều 23/4/2026, về việc gia đình không nhận được phản hồi sau khi phản ánh, đồng chí có hướng dẫn tôi viết thư phản ánh lên Giám đốc công an tỉnh Đắk Lắk. Hãy khoan nói đến việc viết thư phản ánh vì tôi phải ưu tiên chữa trị cho em bé. Nhưng Tôi thấy làm lạ vì mục đích cuộc gọi điện thoại của tôi không nhằm làm cho mọi việc rối tung lên hay truy cứu trách nhiệm của ai hoặc với mục đích đòi bồi thường mà đó là ý thức và trách nhiệm của một công dân Việt Nam trong việc ngăn chặn những rủi ro có thể xảy ra trong tương lai với chính đồng bào nhân dân và là góp ý thẳng thắn với công an tỉnh trong việc xây dựng hình ảnh người chiến sĩ công an nhân dân vì nước quên thân vì dân phục vụ, đặt sự an nguy của nhân dân lên hàng đầu.
Đến giờ phút này, khi đã trở về nhà cùng với một em bé bị thương nặng ở chân phải mất đến 4-5 tháng để phục hồi tôi mang theo ơn nghĩa các y bác sĩ của bệnh viện đa khoa tỉnh Phú Yên, những ân tình của người dân xứ Nẫu và sự bức xúc với các cấp chính quyền sở tại. Từ đầu năm đến giờ, nếu người đầu tiên bị khỉ cắn, các cấp các ngành có liên quan hành động, chí ít là có biển cảnh báo để du khách phương xa có sự cảnh giác thì sự việc đau lòng có lẽ đã ko xảy ra với con Tôi. Nếu cuộc điện thoại phản ánh của tôi được tiếp nhận một cách nghiêm túc và có trách nhiệm cùng sự phối hợp giữa các ban ngành thì có lẽ 1 vài tấm biển cảnh báo đã được dựng lên từ ngày 24/4/4026 và đã không có 5 du khách bị cắn trong hai ngày 28-29/4/2026 như các báo đưa tin.
Phú Yên là một mảnh đất đẹp, giàu tiềm năng du lịch, người dân ở đây chân thành mộc mạc, vẫn rất yêu Phú Yên và bài viết này chỉ mang mục đích nhìn thẳng vào sự thật, vào những điều chưa tích cực để mọi điều trở nên tốt đẹp hơn. Ai đúng ai sai đôi khi không quan trọng bằng việc mọi người đều bình an và có những kỷ niệm đẹp với mảnh đất đầy nắng và gió này.
Bài viết copy từ trang cá nhân của chính gia đình nạn nhân