18/05/2026
NHỮNG GIẤC NGỦ TRƯA CHƯA YÊN...🌿🌿
Những dòng suy tư bỗng chầm chậm giãn ra, ánh nắng dịu dàng ôm lấy rặng trúc xanh lay động bên kia cửa kính. Sự náo nhiệt ngoài kia như ngưng đọng, lùi lại nhường chỗ cho một giờ nghỉ trưa an yên.
Thế nhưng, không phải ai trong chúng ta cũng dễ dàng chạm vào khoảng lặng ấy. Có những buổi trưa, ta nằm xuống cố tìm một nhịp nghỉ, nhưng chỉ có cơ thể là bất động, còn tâm trí thì quay cuồng trong bao nhiêu là suy nghỉ. Guồng quay công việc buộc ta phải liên tục phân thân từ việc này sang việc khác để kịp tiến độ từ cả buổi sáng. Nhưng tâm thức con người vốn không phải một cỗ máy, để cứ hễ bấm nút "tắt nguồn" là mọi lao xao lập tức dừng lại. Khi ta rời cuộc điện thoại này để mở một báo cáo khác, một phần năng lượng và những lo toan vô thức vẫn bị "kẹt" lại ở khoảng không gian cũ. Tâm lý học gọi đó là sự tồn dư của chú ý — những sợi tơ lòng chưa kịp dứt sau một buổi sáng dốc lòng cho công việc.
Thế nên, khi chiếc đồng hồ điểm nhịp trưa, lúc ta ra lệnh cho mình phải ngủ, thực ra ta đang mang theo một tâm trí phân mảnh với hàng chục "tab" suy nghĩ mở ngầm nằm xuống cùng. Khi những mảnh vỡ năng lượng ấy vẫn đang âm thầm tranh giành sự chú ý ở bên trong, thì làm sao hệ thần kinh có thể tạm hạ cánh nhẹ nhàng cho được?
Cái chạm khẽ khàng này gửi đến những buổi trưa trằn trọc của ta. Để ít nhất trưa nay, nếu còn chưa ngủ được, ta cũng biết cách chầm chậm mở lòng bao dung với chính mình. Bởi vì, tâm trí ta không hề lỗi, nó chỉ đang chở quá nhiều vụn vỡ sau một buổi sáng dốc lòng mà thôi...