03/04/2024
Quan sát là chìa khoá để mở khoá.
Thật tình cờ, phải nói là có duyên gặp được một người thầy, một người bác đáng kính. Bác Christian là một giáo viên dạy lịch sử, người Đức. Bác có dáng người cao, to, đôi mắt tinh tường, phong cách nhanh nhẹn. Bác đến du lịch Ninh Bình sáu ngày năm đêm. Qua vài đường chào hỏi xã giao, mình thấy bác thân thiện và hoà đồng nên tò mò hỏi tiếp. Một giáo viên lịch sử nên mình sẽ liên kết với câu truyện của mình.
Mình rất hào hứng, tò mò về cuộc sống và với một tinh thần ham học hỏi nhưng chẳng biết học từ đâu và hỏi từ ai nên mỗi ngày mình thầm cầu mong cho con có đủ trí tuệ để sống một đời sống trọn vẹn. Hồi học cấp hai, mình có duyên với bộ môn lịch sử. Năm lớp chín, mình có tham gia đội tuyển học sinh giỏi cấp thành phố và cũng đoạt giải khuyến khích. Thực ra, mình không thích môn này. Các bạn khác học giỏi môn này do tư duy, suy luận, còn với mình thì kiểu học thuộc, học vẹt mà không biết được bản chất của nó. Mặc dù, mình thi có giải nhưng hôm đấy may sao trúng tủ phần mình học thuộc đó. Mình cũng chẳng biết nữa chắc do hên xui.
Mình làm quen bác và bắt đầu hỏi chuyện:” Cháu thấy việc học lịch sử thật nhàm chán và vô bổ bằng việc học thuộc và lặp đi lặp lại các dữ kiện. Với một người thầy giảng dạy trong nhiều năm, điều gì làm cho học sinh cảm thấy hứng thú và hào hứng khi học môn này ạ?”
Bác Chris: Ồ, đa số học sinh nào cũng cảm thấy dở tệ khi học môn này. Nhưng với một số học sinh yêu thích và hứng thú thì lịch sử được coi là một bức tranh lớn trong từng mảnh ghép nhỏ sự kiện, để chúng ta thấy được ý nghĩa của lịch sử nhân loại và ẩn sâu những bài học mà chúng ta đã đi qua và nó rất hữu ích cho sự phát triển của chính mình.
Mình: woa!!! Thật tuyệt. Vậy Bác có thể sơ lược về lịch sử cho cháu được không?. Cháu rất hứng thú về điều đó.
Bác cầm cây viết và mảnh giấy nhỏ tóm gọn lịch sử trải qua bốn thời kì chính. Và câu chuyện mình nhớ nhất là “Chúng ta không thể tin vào bất kì ai, chúng ta chỉ có thể tin và sự thấy biết của chính mình”.
Dưới đây là bài báo nói về điều đó.
Galileo bị buộc tội ủng hộ học thuyết Copernicus khi cho rằng Trái đất quay xung quanh Mặt Trời.
Vào ngày 13 tháng 2 năm 1633, nhà triết học, toán học và thiên văn học người Ý Galileo Galilei đã phải đến Rome để đối mặt với tòa án dị giáo, vì bị buộc tội ủng hộ học thuyết Copernicus khi cho rằng "Trái đất quay xung quanh Mặt Trời". Trong khi đó, vào thời của Galileo người ta vẫn tin vào việc Trái đất là trung tâm của vũ trụ và mọi hành tinh đều quay xung quanh Trái đất.
Sau đó, ông đã phải nhận tội để được giảm nhẹ hình phạt. Cuối cùng, Giáo hoàng Urban VIII quyết định xử ông tội dị giáo và bắt ông phải chịu sự giám sát của nhà thờ trong suốt phần đời còn lại. Galileo sống nốt quãng đời còn lại của mình trong biệt thự tại Arcetri, gần Florence trước khi mất vào năm 1642.
Galileo bị kết tội dị giáo, vì phản bác lại giáo lý của Giáo hội Công giáo La Mã.
Galileo Galilei là con trai của một nhạc sĩ, ông sinh ra ngày 15 tháng 2 năm 1564, tại Pisa, Italia. Ông vào đại học Pisa theo ngành y, nhưng sau đó ông lại chuyển sang học triết và toán học. Năm 1589, ông bắt đầu trở thành một trong những giáo sư tại Đại học Pisa, trong thời gian này ông cũng đã chứng minh lý thuyết tốc độ rơi của một vật không phụ thuộc vào trọng lượng của vật đó. Để chứng minh được lý thuyết này, ông đã thử nghiệm việc thả rơi nhiều đồ vật khác nhau từ Tháp nghiêng Pisa.
Trong khoảng thời gian từ năm 1592 đến 1630, Galileo bắt đầu chế tạo một chiếc kính thiên văn, giúp ông quan sát được các ngôi sao. Cũng trong thời gian này, ông cũng phát hiện ra 4 vệ tinh lớn nhất của sao Mộc và quỹ đạo của sao Thổ. Ông phát hiện ra thiên hà Milky Way và công bố nghiên cứu của mình vào năm 1610, Galileo đã nhận được sự ủng hộ và hoan nghênh của nhiều nhà khoa học lúc bấy giờ.
Thông qua việc quan sát các ngôi sao, Galileo phát hiện ra rằng Trái đất đang quay xung quanh Mặt Trời, cũng như các ngôi sao khác, chứ không phải trung tâm của vũ trụ. Do đó, ông càng ủng hộ học thuyết của nhà thiên văn Ba Lan, Nicolaus Copernicus (1473-1573).
Ông là người ủng hộ học thuyết của Copernicus, cho rằng Mặt Trời là trung tâm.
Tuy nhiên học thuyết của Copernicus khi cho rằng Mặt Trời là trung tâm lại trái ngược với giáo lý của Giáo hội Công giáo La Mã đang cai trị nước Ý lúc bấy giờ. Giáo hội cho rằng Trái đất là trung tâm của vạn vật chứ không phải Mặt Trời, do đó mọi học thuyết phản bác lại điều này đều bị coi là dị giáo.
Sau khi Galileo bị đưa ra xét xử trước tòa án Giáo hội và tuyên án dị giáo, mọi tài liệu và ghi chép của ông cũng bị cấm lưu hành trong dân chúng. Mãi tới tận năm 1992, Vatican mới chính thức thừa nhận sai lầm của mình trong việc tuyên án Galileo. Và ngày hôm nay, Galileo được vinh danh như một trong những nhà khoa học có đóng góp rất lớn cho thiên văn học hiện đại.