03/07/2025
Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh – và cả tuổi thơ tôi đã nằm lại nơi đó…
Có một buổi chiều tôi ngồi trước hiên nhà, trời sau mưa trong vắt, hương đất nồng lên dìu dịu. Bất giác, tôi thấy lòng mình lặng đi khi nhìn thấy những bông hoa dại nhỏ xíu vàng rực rỡ trên nền cỏ xanh mướt. Khoảnh khắc ấy, không hiểu sao lại khiến tôi rưng rưng. Tôi nhớ đến một thời xa lắc – cái thời mà chỉ cần một cánh diều bay lên, một cái kẹo bẻ đôi hay một trò trốn tìm sau lũy tre cũng đủ làm tôi cười suốt cả buổi chiều.
Tôi đã từng sống ở một làng quê nghèo. Ngôi nhà mái tôn dột nước, chiếc bàn học kê chênh vênh bên cửa sổ và giấc mơ được đi xa, thoát khỏi những ngày chạy lũ, thoát khỏi những bữa cơm độn khoai. Thế nhưng chính nơi đó lại nuôi tôi lớn lên bằng những điều dung dị nhất – tình cảm anh em, tình bạn tuổi thơ, và cả những rung động đầu đời mà đến bây giờ vẫn khiến tim tôi run nhẹ mỗi lần nhớ lại.
“Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” – không chỉ là một cái tên. Đó là một trạng thái tâm hồn. Là khi người ta đủ trưởng thành để quay đầu nhìn lại, thấy lòng mình hoài niệm và tiếc nuối. Là khi tôi nhận ra rằng mình đã từng có một tuổi thơ đẹp đến nao lòng, dù chẳng hề đầy đủ.
Có thể tôi không còn được chạy chân trần trên cánh đồng, không còn ngồi bên bếp lửa nghe bà kể chuyện ma, không còn háo hức mỗi khi nghe tiếng ve gọi hè. Nhưng tôi biết, tất cả những điều đó đã hóa thành hoa vàng – lặng lẽ nở trong ký ức tôi – giữa một vùng cỏ xanh của ngày tháng cũ.
Và tôi viết – để lưu giữ, để kể lại – không chỉ cho người khác, mà còn cho chính tôi. Để tôi không quên mình đã từng là ai, đã từng sống như thế nào giữa miền ký ức hoa vàng, cỏ xanh ấy.