22/06/2026
Những ngày mưa tháng Sáu…
Buổi chiều Sài Gòn vào tháng Sáu thường làm người ta dễ sống chậm lại. Những cơn mưa bất chợt, những con đường ướt nước và tiếng mưa rơi trên mái hiên luôn có một sức mạnh kỳ lạ, kéo ký ức trở về.
Tôi nhớ những năm tháng sinh viên nghèo của hơn hai mươi năm trước. Ban ngày đi học, chiều tối đi dạy thêm, rong ruổi khắp thành phố trên chiếc xe đạp cũ kỹ. Những buổi chiều mưa tầm tã, người ướt như chuột lột, ghé vội dưới mái che ven đường để tránh mưa.
Ngày ấy, hàng quán vỉa hè còn nhiều lắm. Mùi sườn nướng thơm lừng, tiếng xèo xèo của đĩa ốc xào, hương khói nghi ngút từ những bếp than nhỏ đủ làm bụng đói cồn cào. Nhưng túi tiền sinh viên chẳng cho phép ăn nhiều, chỉ dám gọi một món nhỏ để vừa đủ nguôi cơn thèm.
Thỉnh thoảng được bạn bè rủ ra những quán ven sông, thưởng thức vài món quê dân dã như tép xào khế, cá rô đồng chiên giòn, lươn xào nghệ, bông bí xào tỏi hay ếch chiên nước mắm… thì đó đã là một bữa tiệc thật sự. Ăn no căng bụng mà lòng thấy hạnh phúc vô cùng.
Giờ tóc đã bắt đầu điểm bạc. Những ngày mưa tháng Sáu lại nhắc nhớ về những buổi chiều xa nhà, nhớ bữa cơm quê của mẹ, nhớ tuổi trẻ nhiều khó khăn nhưng đầy ắp những giấc mơ. Và cũng từ những ngày tháng ấy mà Sài Gòn trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời.
Có lẽ vì vậy mà Cánh Đồng Sen được tạo nên.
Một góc nhỏ với mái lá dừa, hàng tre già, tiếng gà gọi chiều bên mặt nước, cùng những món ăn dân dã của đồng quê để những người xa xứ có thể tìm lại một phần ký ức của mình.
Tháng Sáu trời mưa, trời mưa không dứt…
“Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa…”
Giai điệu quen thuộc của Ngô Thụy Miên văng vẳng đâu đây, như một bản tình ca dịu dàng dành riêng cho những tâm hồn đang nhớ về những ngày xưa cũ.
Nếu chiều nay trời mưa, mời bạn ghé Cánh Đồng Sen.
Ngồi dưới mái lá, nghe tiếng mưa rơi trên mặt hồ, thưởng thức một món ăn quê và cho phép mình sống chậm lại một chút…
Biết đâu, bạn cũng sẽ tìm thấy một phần ký ức của chính mình.