Haru Le

Haru Le Business Development Manager Logistics | Transportation & Logistics

About Me

I’m Haru Le, a logistics professional driven by a passion for connecting global supply chains and optimizing transport efficiency. With hands-on experience in sea freight, air freight, trucking, pricing, and business development, I view logistics not just as moving cargo — but as the art of speed, accuracy, and trust. What I Bring

I’m committed to providing smart, transparent, and flexi

ble logistics solutions that help businesses save costs, reduce lead time, and expand their import–export capabilities. Through every shipment and partnership, I aim to combine technology, data, and human connection to build an efficient logistics ecosystem — contributing to the growth and global integration of Vietnam’s logistics industry.

13/05/2026

Đằng sau mỗi chuyến hàng là một tập thể tận tâm. 💙
Tự hào là một phần của UniWave – nơi mỗi cột mốc đều được xây dựng bằng nỗ lực chung.

Với vai trò BDM, mình càng trân trọng hơn sự đồng hành và cam kết của toàn team.
Cảm ơn mọi người - chúng ta đã làm rất tốt.

Cùng nhau tiến xa hơn nữa.

06/05/2026

Mùa thấp điểm trong logistics luôn là khoảng lặng rất “thật” !

Không còn volume đều đặn, không còn những deal đến nhanh như peak season. Và cũng chính lúc đó, một Business Development Manager phải đối diện với một câu hỏi rất rõ: chọn ổn định hay chọn bứt phá.

Ổn định là khi mình giữ những gì đang có, chăm sóc khách cũ, giữ doanh thu ở mức an toàn, không mạo hiểm. Không sai, thậm chí rất cần. Vì trong nghề này, giữ được khách đã khó, giữ được niềm tin của họ còn khó hơn. Nhưng nếu chỉ dừng ở đó, mình sẽ dần trở thành “người vận hành doanh số” chứ không còn là người phát triển thị trường nữa.

Còn bứt phá, là khi chấp nhận bước ra khỏi vùng an toàn trong chính thời điểm thị trường đang chậm lại. Là lúc mình đi gặp những khách hàng mà bình thường họ không dễ mở lời. Là lúc mình đào sâu hơn vào sản phẩm, vào solution, để không chỉ bán giá mà bán được giá trị. Là khi mình chấp nhận nhiều cái “không” hơn, để đổi lại một vài cơ hội “có” thật sự chất lượng.

Haru từng có những giai đoạn rất “chông chênh” trong mùa thấp điểm, khi effort bỏ ra nhiều hơn kết quả nhận về. Nhưng nhìn lại, chính những lúc đó lại là lúc mình trưởng thành nhanh nhất: hiểu thị trường hơn, hiểu khách hàng hơn, và hiểu chính mình đang đứng ở đâu trong cuộc chơi này.

Và đó là lúc hành trình nghề bắt đầu thay đổi.

Không còn là một người đi “tìm khách cần mình”, mà là người hiểu rõ mình có thể giải quyết vấn đề gì cho khách. Không còn bán cước như một con số, mà bắt đầu bán sự yên tâm, sự minh bạch, và khả năng kiểm soát hành trình hàng hóa. Không còn sợ mùa thấp điểm, vì hiểu rằng đây chính là thời gian để xây nền, thứ mà peak season không bao giờ cho mình đủ khoảng lặng để làm.

Nghề BDM, nếu nhìn đủ lâu, sẽ thấy rất giống một hành trình đi đường dài. Có những đoạn phải chạy nhanh để bắt kịp cơ hội. Nhưng cũng có những đoạn, nếu không đủ bản lĩnh để đi chậm lại, suy nghĩ lại, và thay đổi cách đi, thì sẽ mãi lặp lại cùng một vòng tròn.

Ổn định hay bứt phá, thật ra không phải là lựa chọn của thị trường.
Mà là lựa chọn của chính mình về việc mình muốn trở thành ai trong nghề này.

Và nếu phải chọn một cách sống với nghề, Haru sẽ luôn chọn bứt phá, không phải vì nó dễ, mà vì đó là cách duy nhất để không đứng yên trong một thị trường luôn thay đổi.

03/05/2026

Góc nhìn nhận chính bản thân mình
Bài viết này cho các đồng nghiệp Sales Logistics của Haru nè.

Đã bao giờ bạn không dám mở file report vì KPI "Không đạt" chưa? Không phải vì không biết kết quả, mà vì biết rồi… nhưng không muốn đối diện.

Làm sales logistics đủ lâu, bạn sẽ hiểu cảm giác inquiry vẫn về, khách vẫn trả lời, thậm chí nói chuyện rất “có vẻ tiềm năng”, nhưng cuối cùng, vẫn không có shipment nào chạy. Lúc đó, rất dễ để tự nói với mình: “Thị trường đang chậm”, “Giá đang loạn”, “Khách đang giữ hàng”. Những lý do đó không sai, nhưng cũng không đủ. Vì cùng một thị trường đó, vẫn có những người chốt được deal. Cùng một mức giá đó, vẫn có người khiến khách gật đầu.

"Sự khác biệt không nằm ở market mà nằm ở cách mình chơi trong market đó"

Vậy nên câu hỏi không còn là “market thế nào”, mà là “mình đang xuất hiện trong market đó ra sao”. Mình có thật sự hiểu khách hàng không, hay chỉ đang gửi giá rồi chờ phản hồi? Mình có follow-up đủ sâu, hay chỉ nhắc lại một cách máy móc? Mình đang bán một mức rate, hay đang mang lại cho khách cảm giác an tâm khi giao hàng cho mình?

Nếu bạn là một sales logistics thực thụ, bạn sẽ không còn hỏi “tại sao khách không chọn mình”, mà sẽ tự hỏi: “Mình đã làm đủ để khách không cần phải chọn người khác chưa?”. Là khi bạn dám nhận rằng có những deal mất đi không phải vì mình không có giá tốt, mà vì mình chưa đủ khiến khách tin tưởng để chọn. Và khi đã dám nhận như vậy, mình mới bắt đầu thay đổi: nói chuyện với khách nhiều hơn để hiểu nỗi lo thật sự của họ, kiên trì hơn trong việc follow-up có giá trị, và quan trọng nhất là giữ sự hiện diện của mình đủ lâu để khách nhớ đến khi họ cần.

Và một lời thật lòng, từ người cũng từng rất áp lực KPI:
"Đừng để những con số làm bạn nghi ngờ chính mình, nhưng cũng đừng dùng “thị trường” để bảo vệ sự trì trệ của bản thân."

Đừng quá dễ dãi với bản thân bằng cách đổ cho thị trường, nhưng cũng đừng quá khắt khe đến mức đánh mất sự tự tin; hãy đủ tỉnh táo để biết mình đang thiếu ở đâu, và đủ kiên trì để cải thiện nó mỗi ngày một chút.
Bạn không kiểm soát được market, nhưng luôn kiểm soát được cách mình xuất hiện mỗi ngày. Nếu hôm nay chưa có deal, ngày mai chỉ cần tốt hơn một chút, sâu hơn, chắc hơn, đều hơn. Nghề này không trả công cho sự bộc phát, mà trả cho sự bền bỉ. Rồi sẽ có lúc khách chọn bạn không phải vì rẻ nhất, mà vì họ tin bạn nhất.

01/05/2026

Tháng 5, cước air bắt đầu giảm. Nhìn trên bảng giá, ai cũng nghĩ thị trường đang “dễ thở” hơn, nhưng chỉ những người làm BDM mới hiểu, áp lực không hề biến mất, nó chỉ đổi cách xuất hiện. Giá giảm không đồng nghĩa với việc dễ bán hơn, ngược lại, khi khách hàng không còn sợ giá tăng, họ bắt đầu chậm lại, cân nhắc nhiều hơn và rơi vào một trạng thái rất quen thuộc: chờ thêm chút nữa, biết đâu giá sẽ tốt hơn. Chính tâm lý đó khiến những deal tưởng chừng dễ lại trở nên khó hơn bao giờ hết, không phải vì mình báo giá không cạnh tranh, mà vì khách không còn lý do để ra quyết định ngay lúc này.

Trong một thị trường như vậy, mình nhận ra một điều rất rõ: khi giá không còn là lợi thế duy nhất, mọi thứ quay về đúng bản chất của nghề sales. Đó là sự thấu hiểu. Hiểu hàng của khách, hiểu áp lực timeline của họ, hiểu những rủi ro họ đang đối mặt nhưng chưa nói ra. Có những deal mình chốt được trong tháng này, không phải vì giá tốt nhất, mà chỉ vì mình nói đúng một điều khách đang lo: nếu chờ thêm, giá có thể giảm thật, nhưng lịch bay sẽ xấu đi, delay có thể xảy ra, và chi phí phát sinh lúc đó đôi khi còn lớn hơn phần giá tiết kiệm được. Khi khách nhận ra mình không chỉ đang bán cước, mà đang giúp họ nhìn trước rủi ro, họ bắt đầu tin, và khi đã có niềm tin, quyết định trở nên dễ dàng hơn.

Thị trường “lạnh” không giết chết sales, nó chỉ lọc lại. Nó buộc mình phải bước ra khỏi vai trò người báo giá và trở thành người tư vấn thực sự. Không còn câu chuyện follow nhiều là ra đơn, mà là follow đúng lúc, đúng insight, đúng nỗi lo của khách. Không còn câu chuyện giảm giá là thắng, mà là làm cho khách hiểu rằng quyết định đúng thời điểm quan trọng hơn việc cố chờ một mức giá tốt hơn trong tương lai không chắc chắn.

Đi qua giai đoạn này, mình học được một thứ quan trọng hơn cả kỹ năng chốt deal, đó là cách bán sự yên tâm. Vì cuối cùng, khách không mua một con số trên bảng giá, họ mua cảm giác chắc chắn rằng lô hàng của họ sẽ đi đúng kế hoạch, và có một người đủ hiểu để đứng phía sau xử lý nếu có vấn đề xảy ra. Và trong một thị trường mà ai cũng có thể giảm giá, thứ duy nhất giữ được khách ở lại không phải là mức rate, mà là niềm tin họ đặt vào người đang đồng hành cùng họ.

Còn bạn thì sao, khi khách hàng ngày càng có xu hướng chờ đợi và do dự, bạn đang cố bán một mức giá tốt hơn… hay đang xây dựng một lý do đủ mạnh để khách tin và ra quyết định ngay hôm nay?

29/04/2026

Sau lễ 30/4, thị trường trông có vẻ “dễ thở” hơn. Giá bắt đầu mềm xuống, inquiry bắt đầu quay lại, và cảm giác chung là: “cước đang giảm rồi”. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn một chút, Haru không nghĩ đó hoàn toàn là một xu hướng thật, mà giống một “ảo giác thị trường” hơn.

Bởi vì supply chưa hề biến mất. Tàu vẫn chạy, slot vẫn mở, tải bay vẫn còn đó. Nhưng demand sau peak thì hụt nhịp, không phải vì hết hàng, mà vì khách đang chờ. Chờ giá tốt hơn. Chờ thị trường xuống thêm một chút nữa. Và chính sự chờ đợi đó tạo ra một khoảng lặng nguy hiểm, nơi mà những người làm sales bắt đầu mất kiên nhẫn trước cả khách hàng.

Haru từng thấy rất nhiều BDM rơi vào trạng thái này: khi khách chỉ mới “hỏi”, chưa chắc đã “book”, nhưng mình đã vội giảm giá để giữ họ lại. Và rồi, giá không còn là công cụ cạnh tranh nữa, mà trở thành một phản xạ phòng vệ. Lúc đó, thị trường không ép bạn giảm, mà chính bạn tự kéo mình xuống.

Tháng 5 không phải là bài toán “push sales hay giữ giá”. Nó là bài toán bạn hiểu thị trường đến đâu. Nếu chỉ nhìn vào số lượng inquiry và phản ứng bằng giá, bạn sẽ luôn đi sau một bước. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, hiểu rằng khách đang sợ rủi ro, đang thiếu niềm tin vào timing, đang cần một người đủ chắc để đưa ra quyết định, thì bạn sẽ biết: thứ cần push không phải là giá, mà là niềm tin.

Có những deal Haru chốt được không phải vì rẻ nhất, mà vì khách tin rằng: nếu có chuyện gì xảy ra, mình là người đứng ra xử lý. Trong một thị trường đầy biến động, “certainty” (sự chắc chắn) đôi khi có giá trị hơn “cheap” (rẻ). Và đó là lúc BDM không còn bán cước, mà đang bán sự an tâm.

Thị trường có thể tạo ra rất nhiều “ảo giác”: giá đang giảm, khách đang mất, cơ hội đang ít đi. Nhưng sự thật là, thị trường không thay đổi nhanh bằng tâm lý của người trong cuộc. Nếu bạn giữ được sự tỉnh táo khi người khác bắt đầu hoang mang, thì đó đã là lợi thế.

Vì cuối cùng, câu hỏi không phải là: giá đang đi đâu
Mà là: bạn đang đứng ở đâu trong cuộc chơi này?

Ổn định hay tự do, thật ra không phải là một lựa chọn, mà là một giai đoạn. Và mình đã từng đi qua cả hai, theo một cách...
28/04/2026

Ổn định hay tự do, thật ra không phải là một lựa chọn, mà là một giai đoạn. Và mình đã từng đi qua cả hai, theo một cách không hề dễ chịu chút nào.

Ngày mới vào logistics, mình cũng như nhiều người khác, chỉ mong có một công việc đủ “ổn”. Ổn ở đây là có lương đều, có quy trình rõ ràng, có người hướng dẫn, có những ngày trôi qua mà không cần phải suy nghĩ quá nhiều. Khi đó, mình nghĩ như vậy là đủ. Nhưng làm lâu rồi mới hiểu, cái gọi là “ổn định” trong logistics thực chất rất mong manh. Chỉ cần một lô hàng gặp sự cố, một khách hàng khó tính, hay một biến động nhỏ của thị trường, mọi thứ mình tưởng là chắc chắn có thể sụp xuống rất nhanh.

Và chính những lần “vỡ plan” đó lại là lúc mình bắt đầu thay đổi. Mình nhận ra nếu cứ bám vào sự ổn định, mình sẽ luôn ở thế bị động – chờ vấn đề xảy ra rồi mới xử lý, chờ người khác quyết định rồi mới làm theo. Cảm giác đó không hẳn là an toàn, mà giống như đang đứng yên trong một dòng chảy rất nhanh, chỉ là chưa bị cuốn đi thôi.

Nên mình bắt đầu chọn một con đường khác, không phải vì mình thích mạo hiểm, mà vì mình không muốn bị giới hạn. Mình bắt đầu nhận những việc khó hơn, những shipment phức tạp hơn, những khách hàng mà trước đây mình sẽ né. Có những ngày áp lực đến mức chỉ muốn quay lại thời điểm “ổn định” ban đầu, nơi mình không cần phải chịu trách nhiệm nhiều đến vậy. Nhưng cũng chính trong những giai đoạn đó, mình học được cách nhìn vấn đề không chỉ là một lô hàng, mà là cả một chuỗi giá trị phía sau: từ vận hành, chi phí, đến kỳ vọng của khách hàng và uy tín của chính mình.

Dần dần, mình hiểu rằng “tự do” trong logistics không phải là muốn làm gì thì làm, mà là có đủ năng lực để lựa chọn cách mình xử lý vấn đề. Tự do là khi khách hàng gặp sự cố, mình không hoảng loạn, mà biết mình có thể làm gì để xoay chuyển tình thế. Tự do là khi mình không còn bị phụ thuộc hoàn toàn vào quy trình, mà có thể tạo ra giải pháp phù hợp với từng case cụ thể.

Và đến một lúc nào đó, mình nhận ra một điều khá nghịch lý: khi mình đủ “tự do” về năng lực và tư duy, thì sự “ổn định” lại tự nhiên xuất hiện. Không phải vì công việc bớt khó, mà vì mình đã đủ vững để đứng trong những khó khăn đó mà không bị lung lay.

Nên nếu hỏi mình bây giờ chọn ổn định hay tự do, thì có lẽ câu trả lời không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng là mình đã đi đủ xa để hiểu rằng, trong logistics, bạn không thể giữ được sự ổn định nếu bạn chưa từng dám bước qua những giai đoạn bất ổn, và bạn cũng không thể có được tự do nếu bạn chưa từng trả giá bằng áp lực, thời gian và rất nhiều lần tự nghi ngờ chính mình.

Nếu có một lời khuyên từ Haru, thì có lẽ là: đừng vội tìm một công việc “dễ thở”, hãy tìm một môi trường khiến bạn buộc phải lớn lên. Đừng né những ca khó, vì chính những ca đó mới dạy bạn cách trở nên khác biệt. Và đặc biệt, trong logistics, đừng chỉ làm cho xong việc, hãy làm sao để mỗi shipment đi qua tay bạn đều để lại một giá trị, dù là nhỏ nhất, cho khách hàng và cho chính bản thân mình.

Vì cuối cùng, ngành này không giữ lại những người làm lâu nhất, mà giữ lại những người tạo ra giá trị nhiều nhất.

Còn bạn thì sao… ở thời điểm hiện tại, bạn đang chọn “ổn định” để an toàn, hay chọn “tự do” để trưởng thành?

26/03/2026

“Thứ khó nhất của sales logistics không phải là bán, mà là giữ được sự tỉnh táo khi mọi thứ đang rối tung.”

Có những ngày, mọi thứ không đi sai… mà là đi lệch cùng một lúc.

Tàu delay.
Airline roll chuyến.
Xe kẹt ở cổng cảng.
Customs hold không lý do rõ ràng.
Khách thì gọi dồn dập, hỏi một câu rất ngắn:
“Giờ sao rồi em?”

Không ai dạy bạn cách trả lời câu đó… khi chính bạn cũng chưa biết “giờ sao rồi”.

Làm sales logistics lâu rồi mới hiểu kỹ năng không nằm ở việc bạn quote nhanh bao nhiêu,
hay deal được giá tốt đến mức nào.

Mà nằm ở việc:
giữa một mớ hỗn loạn không có lời giải ngay lập tức,
bạn có giữ được cái đầu đủ lạnh… để không làm mọi thứ tệ hơn không.

Vì chỉ cần bạn hoảng bạn sẽ nói sai một thông tin.
Bạn sẽ hứa một timeline chưa chắc chắn.
Bạn sẽ đẩy trách nhiệm sang ops, sang hãng tàu, sang bất kỳ ai… để tự cứu mình trước.

Nhưng khách hàng không cần một người “biết nói”.
Họ cần một người “đứng vững”.

Có những lúc, điều duy nhất bạn có thể làm…
là nói thật:
“Hiện tại em chưa có câu trả lời chính xác. Nhưng em đang theo sát từng bước, và em sẽ cập nhật anh/chị ngay khi có thông tin rõ ràng nhất.”

Nghe thì đơn giản.
Nhưng để nói được câu đó mà không run là cả một quá trình va chạm.

Vì trong nghề này,
bạn không kiểm soát được hết mọi thứ.
Nhưng bạn luôn bị kỳ vọng phải “trông như đang kiểm soát được”.

Và rồi một ngày, bạn nhận ra sự chuyên nghiệp không nằm ở việc bạn không gặp sự cố,
mà là cách bạn giữ được sự bình tĩnh… khi sự cố xảy ra liên tục.

Bạn không cần là người giải quyết mọi vấn đề.
Nhưng bạn phải là người… không trở thành thêm một vấn đề.

Và đó là lúc bạn bắt đầu khác biệt.

Câu hỏi là:
Trong những lúc mọi thứ rối tung nhất bạn đang cố “giải quyết vấn đề”… hay đang cố “giữ mình không rối theo vấn đề”?

25/03/2026

“Cái gật đầu của khách không phải là đích đến, nó chỉ là lúc bạn chính thức bị đem ra thử.”

Có một giai đoạn trong nghề,
bạn sẽ nhầm lẫn giữa chốt được giá và chốt được niềm tin.

Bạn thấy khách đồng ý - tim đập nhanh hơn một nhịp,
cảm giác như vừa “win”.

Nhưng rồi, làm đủ lâu, bạn sẽ nhận ra:
cái gật đầu đó… không phải là phần thưởng.
Nó là lời cảnh báo.

Vì kể từ khoảnh khắc đó,
mọi thứ bạn đã nói sẽ không còn là lời nói nữa.
Nó trở thành kỳ vọng.

Khách không còn nghe bạn “cam kết” nữa,
họ bắt đầu quan sát bạn “thực hiện”.

Một lô hàng đầu tiên, nó nhỏ thôi, đôi khi không lớn về giá trị.
Nhưng nó đủ lớn để quyết định bạn là ai trong mắt khách:

- Là một vendor rẻ
- Hay là một người họ có thể giao việc mà không cần lo lắng

Chỉ một lần trễ cut-off,
một lần chủ quan với chứng từ,
một lần nghĩ “chắc không sao đâu”…

Là đủ để biến một deal vừa chốt
thành một mối quan hệ không bao giờ có lần thứ hai.

Cái khó của nghề này chưa bao giờ nằm ở việc thuyết phục khách.
Cái khó là giữ cho mọi thứ đúng như những gì mình đã nói trong một hệ thống mà bạn không kiểm soát hoàn toàn.

Tàu có thể delay.
Airline có thể roll.
Trucking có thể trễ.

Nhưng khách họ không quan tâm lỗi nằm ở đâu.
Họ chỉ nhớ:
lần đầu làm với bạn, mọi thứ có ổn không.

Nên rồi bạn thay đổi.

Bạn không còn vui quá nhiều khi khách “ok giá”.
Bạn bắt đầu cẩn trọng hơn, thậm chí… hơi lạnh đi một chút.

Vì bạn biết,
niềm vui thật sự không nằm ở lúc deal được ký.
Mà là lúc shipment đầu tiên đi qua tất cả những thứ có thể “toang”
mà vẫn không có chuyện gì xảy ra.

Đến lúc đó, bạn không cần khách khen.
Chỉ cần họ im lặng, và tiếp tục gửi lô tiếp theo.

Thế là đủ hiểu.

Và nếu phải tự hỏi mình một câu trước mỗi deal,
thì có lẽ nó không nên là:

“Giá này mình có chốt được không?”

Mà là:

“Nếu ngày mai hàng chạy, mình có đủ chắc để không khiến khách phải hối hận vì đã chọn mình không?”

24/03/2026

“Bạn từng nghĩ chỉ cần cố gắng là đủ - cho đến khi gặp những case mà nỗ lực cũng không cứu được.”

Có một giai đoạn, tôi tin vào một thứ rất đơn giản:
Chỉ cần mình làm hết sức thì chuyện gì rồi cũng ổn.

Khách ép giá? Cố thêm chút.
Hàng gấp? Thức đêm xử lý.
Issue phát sinh? Lao vào giải quyết tới cùng.

Tôi từng nghĩ, logistics là trò chơi của sự chăm chỉ.
Ai lì hơn, người đó thắng.

Cho đến khi… tôi gặp những case mà dù bạn có cố đến mấy, mọi thứ vẫn “toang” theo cách bạn không kiểm soát được.

Một chuyến hàng bị delay vì lý do chính trị.
Một lô hàng bị giữ lại vì policy mới ban hành qua đêm.
Một khách hàng bỏ đi, không phải vì bạn làm sai, mà vì họ có lựa chọn rẻ hơn.

Những lúc đó, bạn mới hiểu một điều rất thật:
Trong logistics, nỗ lực không phải lúc nào cũng tỷ lệ thuận với kết quả.

Và đó là lúc bạn bắt đầu trưởng thành.

Bạn không còn làm việc chỉ bằng sức.
Bạn bắt đầu làm việc bằng hệ thống, dự đoán và giới hạn rủi ro.

Bạn không còn cố cứu mọi case.
Bạn học cách chọn case đáng để cứu.

Bạn không còn cố làm hài lòng tất cả khách hàng.
Bạn hiểu rằng có những khách hàng, giữ lại còn nguy hiểm hơn mất đi.

Và quan trọng nhất
bạn học được cách chấp nhận một sự thật mà trước đây rất khó nuốt:

Không phải thất bại nào cũng đến từ việc bạn chưa đủ cố gắng.

Làm BDM lâu rồi mới hiểu,
có những deal thua… không phải vì mình yếu,
mà vì cuộc chơi đó ngay từ đầu đã không thuộc về mình.

Và nếu bạn không đủ tỉnh táo để nhận ra điều đó,
bạn sẽ tự bào mòn mình trong những trận chiến không có cửa thắng.

Đến một lúc nào đó, bạn sẽ không còn tự hỏi:
“Tại sao mình cố như vậy mà vẫn không được?”

Mà bạn sẽ hỏi:
“Case này, ngay từ đầu… có đáng để mình dốc hết sức không?”

Vì đôi khi,
trưởng thành không phải là cố hơn, mà là biết dừng đúng lúc.

21/03/2026

“Chốt được giá chưa phải là thắng — chuyến hàng đầu tiên ‘chạy mượt’ mới là lúc bạn thật sự được công nhận.”

Có một sự thật mà chỉ những người làm logistics lâu năm mới thấm:

Deal… không kết thúc ở chữ “OK giá”.

Nó chỉ vừa bắt đầu.

Ngày khách gật đầu, bạn có thể thấy mình “win”.
Nhưng chỉ cần lô hàng đầu tiên trễ cut-off, rớt booking, thiếu chứng từ, hay tệ hơn — phát sinh chi phí ngoài dự kiến…

Mọi niềm tin xây dựng trong vài ngày… có thể mất trong vài giờ.

Làm BDM logistics lâu rồi mới hiểu:
Khách không mua giá rẻ.
Họ mua cảm giác an tâm khi giao hàng vào tay bạn.

Và cảm giác đó — không đến từ lời nói.
Nó đến từ lần đầu tiên bạn xử lý một lô hàng… không lỗi.

- Không drama.
- Không excuse.
- Không “để em check lại”.

Chỉ có một thứ:
Hàng đi đúng như những gì bạn đã hứa.

Sau chuyến đó, khách không còn hỏi bạn giá rẻ nhất nữa.
Họ bắt đầu hỏi:
“Bên em xử lý giúp anh shipment này được không?”

Đó mới là lúc bạn thật sự “win”.

Còn nếu chuyến đầu tiên gặp sự cố?

Bạn sẽ hiểu một điều rất đắt:
Trong logistics, cơ hội thứ hai… hiếm hơn bạn nghĩ.

Vậy nên,
đừng quá vui khi vừa chốt được deal.

Hãy tự hỏi mình một câu khó hơn:

“Nếu ngày mai khách gửi lô đầu tiên — mình đã đủ chắc tay để không làm họ thất vọng chưa?”

Address

T2-26 The Manhattan/Vinhomes Grand Park
Ho Chi Minh City
7000000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Haru Le posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share