24/05/2026
✈️ CHUYỆN CHƯA KỂ VỀ CHUYẾN BAY BÍ MẬT ĐƯA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH TỚI VINH VÀ ĐỒNG HỚI
Dưới bóng tối của bầu trời năm 1957, chiếc Li-2 mang số hiệu 203 lặng lẽ cất cánh, mang theo một mạng lưới bí mật mà ngay cả tổ bay cũng không thể biết họ sắp đón ai.
Vào một đêm cuối hạ năm 1957, khi lực lượng Không quân Việt Nam còn non trẻ và trang thiết bị kỹ thuật còn nghèo nàn, Cục trưởng Đặng Tính đã giao cho quyền Trưởng ban Cơ vụ Đặng Đình Ninh một nhiệm vụ đặc biệt: Đưa một đồng chí cán bộ cấp cao đến Vinh và Đồng Hới trên chiếc Li-2 số hiệu 203. Ngay sau đó, một chỉ thị lạ lùng được ban ra: Tổ thợ máy không được rời khỏi máy bay cho đến khi cất cánh, và lập tức cả đội bay đã đoán được rằng vị lãnh tụ ấy chỉ có thể là Bác Hồ. Đêm trước ngày bay, cả tổ trải bạt nằm ngay dưới cánh máy bay, lòng hồi hộp và thao thức không sao ngủ được trước một vinh dự vô cùng lớn lao ấy. ❤️
Sáng 16/6, chiếc Li-2 cất cánh hướng về Nghệ An, nhưng trên khoang lúc ấy chỉ có tổ bay cùng Cục trưởng, chẳng thấy một bóng người nào khác. Mãi đến khi máy bay vượt qua Phủ Lý, Cục trưởng mới tiết lộ rằng Bác Hồ đã vào Vinh từ hôm trước bằng đường bộ, và chuyến bay này vào để đón Bác, rồi chờ đến hôm sau mới đưa Người vào Đồng Hới.
Cho tới sáng 17/6, khi một chiếc commăng-ca tiến vào sân bay, cả tổ bay đều hướng ánh mắt về phía đoàn xe, nhưng vẫn không thấy Bác đâu. Hóa ra, người mặc bộ kaki và đội mũ cát-két ấy mới chính là Người. Bác đã có mặt trong nhà khách từ trước, khi nhận ra Bác, các cán bộ chiến sĩ vui mừng khôn xiết, vây quanh vị lãnh tụ trong không khí thân tình.
Trên chuyến bay vào Đồng Hới, Bác ngồi hàng ghế đầu, phía trước là chiếc bàn nhỏ đặt mấy tờ họa báo. Khi bay qua vùng biển Hà Tĩnh, Người nhìn xuống và đọc câu Kiều, còn Cục trưởng thì vội ứng khẩu: "Bác về thăm lại quê nhà, năm mươi năm trước nay đà đổi thay". Lúc ấy, cả khoang mới vỡ lẽ rằng chuyến thăm quê lần này của Bác diễn ra sau đúng năm mươi năm xa cách. Không ai nói thêm lời nào, tất cả đều bồi hồi thương Bác.
Chiều hôm đó, Bác dự mít tinh và nói chuyện với nhân dân Quảng Bình, rồi làm việc với Tỉnh ủy. Sáng hôm sau, chuyến bay về Hà Nội được đẩy lên lúc 4 giờ 30 để tránh giông. Bác không vào nhà khách, mà ngồi xuống bên vạt cỏ gần máy bay, ân cần hỏi chuyện từng phi công và căn dặn: "Nước ta còn nghèo, kỹ thuật còn kém, các chú phải cố gắng học tập, để sau này làm chủ những sân bay hiện đại hơn".
Máy bay hạ cánh an toàn xuống sân bay Gia Lâm lúc 6 giờ 50 ngày 18/6/1957. Hai ngày sau, cả tổ được mời sang Phủ Chủ tịch để gặp Bác. Người dành gần một giờ để tiếp chuyện, và khi chia tay, đồng chí Đặng Đình Ninh xin phép cho Bác nghỉ, Bác chỉ cười đôn hậu: "Bác cũng còn phải làm việc chứ, giờ này sao lại nghỉ". Ít lâu sau, mỗi thành viên trong tổ công tác đều nhận được món quà quý giá từ Người – một tấm ảnh chụp kỷ niệm cùng Bác tại Phủ Chủ tịch. Mãi về sau, đồng chí Đặng Đình Ninh mới "bật mí" rằng khi bay đến Đồng Hới, Bác đã muốn bay tiếp sâu hơn về phía vĩ tuyến 17 để nhìn thêm mảnh đất miền Nam yêu dấu, nhưng để bảo đảm an toàn tuyệt đối, Cục trưởng Đặng Tính đã xin phép Bác quay về Hà Nội. Điều ấy một lần nữa khẳng định lời Người từng nói: "Miền Nam luôn trong trái tim tôi". 🇻🇳❤️
Nguồn: Báo Thanh niên, Báo Dân Việt.