Trung Hoa Xưa - Nay

Trung Hoa Xưa - Nay Chia sẻ thông tin du lịch Trung Quốc
Du lịch tự túc Trung Quốc
Admin Hưởng Du Lịch
(12)

13/05/2026

Chỉ vì một khung hình này mà tôi đã đặc biệt đi tới Đô Giang Yển một chuyến.

📍Nam Kiều • Đô Giang Yển • Tứ Xuyên
🕢 Thời gian lên đèn: khoảng 19:30
🎫 Miễn phí tham quan.

Có lẽ tôi sẽ còn tiếp tục yêu mùa hè ở Sa Khê rất nhiều lần nữa đặc biệt là khoảng sân nhỏ ấy giữa cổ trấn.Lần đầu tiên ...
13/05/2026

Có lẽ tôi sẽ còn tiếp tục yêu mùa hè ở Sa Khê rất nhiều lần nữa đặc biệt là khoảng sân nhỏ ấy giữa cổ trấn.

Lần đầu tiên tới Ngô Tê ở Sa Khê là vào tháng tư, khi giàn tử đằng đang nở rực như thác hoa tím đổ xuống khoảng sân nhỏ. Chỉ cần đứng dưới hiên ngẩng đầu nhìn lên là đã thấy từng chùm hoa lay động trong gió, cánh hoa rơi lặng lẽ như mưa.

Khi ấy tôi từng nghĩ: đây chắc là dáng vẻ đẹp nhất của khoảng sân này rồi.

Cho tới khi mùa hè quay lại.

Cuối tháng năm, tử đằng đã tàn. Nhưng Sa Khê lại bước sang một vẻ đẹp khác xanh hơn, dịu hơn và khiến người ta muốn ở lì trong cổ trấn thêm thật lâu.

Đẩy cánh cửa gỗ của Ngô Tê ra, thứ đầu tiên nhìn thấy là màu xanh phủ kín cả khoảng sân. Cây hợp hoan tỏa bóng mát xuống nền đá cũ, ánh nắng len qua kẽ lá rơi xuống thành từng mảng sáng lấp lánh. Hồ nước nhỏ giữa sân bắt đầu có sen súng nở, còn những chậu mọng nước thì căng tròn dưới nắng đầu hè của Vân Nam.

Hóa ra sau khi tử đằng tàn, khoảng sân ấy không hề trống vắng.

Nó chỉ đổi sang một cách đẹp khác mà thôi.
Mùa hè ở Sa Khê rất hợp để ngồi yên.

Kéo chiếc ghế nằm ra dưới gốc hợp hoan, nghe tiếng ve trên mái hiên và gió mang theo mùi cây cỏ đi ngang qua khoảng sân nhỏ. Có lúc cầm sách trên tay nhưng lại chẳng đọc được bao nhiêu, chỉ ngồi nhìn mây trôi thật chậm qua bầu trời của Sa Khê.

Điều khiến người ta mê mùa hè ở đây nhất chính là thời tiết. Khi rất nhiều thành phố bắt đầu oi nóng gần bốn mươi độ, Sa Khê vẫn chỉ khoảng hai mươi mấy độ dễ chịu. Ban đêm thậm chí còn hơi lạnh, phải khoác thêm áo mỏng và ngủ dưới chăn bông tới tận sáng.

Buổi tối là lúc khoảng sân đẹp nhất.

Đèn vàng bắt đầu sáng lên dưới tán hợp hoan, mèo nằm lim dim trên bậc đá, ai đó mang guitar ra khẽ đàn vài bản nhạc cũ và cả khoảng sân chìm trong thứ không khí bình yên rất khó gọi tên.

Có những đêm ngồi rất lâu ngoài sân, ngẩng đầu nhìn sao lấp ló qua kẽ lá cây, tự nhiên lại thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều.

Sáng cuối tuần ở Sa Khê cũng đẹp theo cách riêng. Từ homestay đi bộ vài phút là tới Tự Đăng nhai. Khi cổ trấn còn chưa đông khách, chỉ có tiếng vó ngựa gõ lên đường đá, khói bốc lên từ quán hấp nhĩ ti và cổ hí lâu còn chìm trong lớp sương mỏng đầu ngày.

Có lẽ điều khiến người ta nhớ Sa Khê không phải chỉ vì một mùa hoa nào đó.

Mà là bởi nơi này có khả năng khiến thời gian chậm lại.

Mùa xuân đi qua, mùa hè tới, hoa hợp hoan rồi cũng sẽ nở. Sen súng trong hồ sẽ tàn rồi lại nở tiếp. Mèo sẽ đổi chỗ nằm ngủ và mây vẫn trôi rất chậm trên bầu trời của cổ trấn.

Còn tôi…
lại thêm một lần nữa yêu mùa hè ở Sa Khê giữa khoảng sân nhỏ ấy của Vân Nam.


13/05/2026

Có những chuyến đi không phải để tìm một điểm đến nổi tiếng, mà là để tìm cảm giác tự do giữa những cung đường rộng lớn của thế giới.

Du lịch luôn mang một sức hút rất đặc biệt. Không cần lịch trình quá dày đặc, không cần chen chúc giữa những khu du lịch đông người, chỉ cần một chiếc xe, một con đường dài và khung cảnh núi non trải rộng trước mắt cũng đã đủ khiến người ta muốn lên đường.

Có những cung đường chạy giữa thảo nguyên, có những đoạn băng qua sa mạc hay men theo những dãy núi cao. Càng đi xa thành phố, phong cảnh lại càng trở nên hoang sơ và bình yên hơn.

Con người sống cả một đời, thật ra đều đang cố gắng đi tìm một thứ gọi là “bình yên”.Nhưng càng lớn, chúng ta lại càng b...
13/05/2026

Con người sống cả một đời, thật ra đều đang cố gắng đi tìm một thứ gọi là “bình yên”.

Nhưng càng lớn, chúng ta lại càng bị cuốn vào quá nhiều thứ. Tiền bạc, hơn thua, kỳ vọng, áp lực, những điều chưa đạt được và cả những điều mãi không thể buông bỏ.

Có những lúc con người tưởng mình đang sống vì ước mơ, nhưng thật ra lại đang sống trong mệt mỏi và những nỗi lo không có điểm dừng.

Rồi một ngày đứng giữa Bát Giác nhai ở Lhasa, nhìn dòng người hành hương lặng lẽ bước quanh Đại Chiêu tự dưới ánh nắng cao nguyên, mới chợt hiểu rằng đời người thật ra rất ngắn.

Ngắn đến mức hôm nay còn đang tất bật giữa cuộc sống, ngày mai đã có thể trở thành chuyện cũ của năm tháng.

Con người thường nghĩ mình còn nhiều thời gian nên cứ mãi chạy theo những thứ xa xôi. Nhưng sinh tử đôi khi chỉ cách nhau trong một khoảnh khắc rất nhỏ.

Chính vì vậy mà biết trân trọng hiện tại mới là điều khó nhất.

Trân trọng một bữa cơm có người chờ,một buổi chiều còn được ngắm hoàng hôn,một cuộc gọi từ người thân,hay đơn giản chỉ là một ngày bình yên không có chuyện gì xảy ra.

Có lẽ đến cuối cùng, điều con người cần không phải là sống hơn người khác bao nhiêu,mà là sống sao để khi nhìn lại, lòng mình vẫn còn thấy nhẹ nhõm.

Cuộc sống vốn chưa bao giờ dễ dàng.Ai rồi cũng sẽ có những đoạn đường mỏi mệt, có những điều không thể đạt được và những nỗi đau phải tự mình đi qua.

Nhưng cũng chính vì đời người hữu hạn, nên từng khoảnh khắc mình còn được sống, còn được yêu thương và còn được nhìn thấy thế giới này… đều đáng quý biết bao.

Người ta đi Tây Tạng để tìm phong cảnh,nhưng đôi khi lại vô tình tìm thấy chính mình giữa vùng đất ấy.

Và có lẽ, trưởng thành thật sự là khi con người bắt đầu hiểu rằng:sống chậm lại một chút,buông bớt một chút,và biết quý hiện tại hơn…đã là một loại hạnh phúc rất lớn của đời người rồi.

Con người sống cả một đời, thật ra đều đang cố gắng đi tìm một thứ gọi là “bình yên”.

Nhưng càng lớn, chúng ta lại càng bị cuốn vào quá nhiều thứ. Tiền bạc, hơn thua, kỳ vọng, áp lực, những điều chưa đạt được và cả những điều mãi không thể buông bỏ.

Có những lúc con người tưởng mình đang sống vì ước mơ, nhưng thật ra lại đang sống trong mệt mỏi và những nỗi lo không có điểm dừng.

Rồi một ngày đứng giữa Bát Giác nhai ở Lhasa, nhìn dòng người hành hương lặng lẽ bước quanh Đại Chiêu tự dưới ánh nắng cao nguyên, mới chợt hiểu rằng đời người thật ra rất ngắn.

Ngắn đến mức hôm nay còn đang tất bật giữa cuộc sống, ngày mai đã có thể trở thành chuyện cũ của năm tháng.

Con người thường nghĩ mình còn nhiều thời gian nên cứ mãi chạy theo những thứ xa xôi. Nhưng sinh tử đôi khi chỉ cách nhau trong một khoảnh khắc rất nhỏ.

Chính vì vậy mà biết trân trọng hiện tại mới là điều khó nhất.

Trân trọng một bữa cơm có người chờ,một buổi chiều còn được ngắm hoàng hôn,một cuộc gọi từ người thân,hay đơn giản chỉ là một ngày bình yên không có chuyện gì xảy ra.

Có lẽ đến cuối cùng, điều con người cần không phải là sống hơn người khác bao nhiêu,mà là sống sao để khi nhìn lại, lòng mình vẫn còn thấy nhẹ nhõm.

Cuộc sống vốn chưa bao giờ dễ dàng.Ai rồi cũng sẽ có những đoạn đường mỏi mệt, có những điều không thể đạt được và những nỗi đau phải tự mình đi qua.

Nhưng cũng chính vì đời người hữu hạn, nên từng khoảnh khắc mình còn được sống, còn được yêu thương và còn được nhìn thấy thế giới này… đều đáng quý biết bao.

Người ta đi Tây Tạng để tìm phong cảnh,nhưng đôi khi lại vô tình tìm thấy chính mình giữa vùng đất ấy.

Và có lẽ, trưởng thành thật sự là khi con người bắt đầu hiểu rằng:sống chậm lại một chút,buông bớt một chút,và biết quý hiện tại hơn…đã là một loại hạnh phúc rất lớn của đời người rồi.

Không quá nổi tiếng như Hàng Châu hay Tô Châu, Kim Hoa lại mang vẻ đẹp rất riêng của vùng Giang Nam cổ kính yên tĩnh, ít...
13/05/2026

Không quá nổi tiếng như Hàng Châu hay Tô Châu, Kim Hoa lại mang vẻ đẹp rất riêng của vùng Giang Nam cổ kính yên tĩnh, ít khách du lịch và vẫn giữ được nhiều kiến trúc xưa hàng trăm năm tuổi.

Lần này tụi mình chọn khám phá hai nơi là Đông Dương và Phổ Giang rất thích hợp cho một chuyến roadtrip ngắn ngày từ Thượng Hải, Hàng Châu hay Tô Châu.

Ngày đầu tiên ở Đông Dương, điểm dừng chân ấn tượng nhất chính là Lư trạch. Người ta vẫn thường nói: “Bắc hữu Cố Cung, Nam hữu Lư trạch.”

Đây là quần thể kiến trúc Minh – Thanh quy mô lớn nổi tiếng của Giang Nam với những mái nhà cổ, sân viện sâu hun hút và nghệ thuật chạm khắc cực kỳ tinh xảo. Đặc biệt nhất là chiếc “đường đăng” được kết từ hơn 400.000 hạt lưu ly bảo vật nổi tiếng nhất của Lư trạch.

Lhasa chỉ là điểm bắt đầu, còn Tây Tạng mới thật sự là một hành trình để nhớ suốt rất lâu về sau.Rất nhiều người nghĩ rằ...
13/05/2026

Lhasa chỉ là điểm bắt đầu, còn Tây Tạng mới thật sự là một hành trình để nhớ suốt rất lâu về sau.

Rất nhiều người nghĩ rằng tới Lhasa là đã chạm tới Tây Tạng. Nhưng thật ra, Lhasa chỉ giống như cánh cửa đầu tiên mở ra thế giới của cao nguyên tuyết sơn mà thôi.

Sau Potala cung, sau những con phố quanh Đại Chiêu tự và sau mùi hương tang khói giữa thành cổ Lhasa… Tây Tạng vẫn còn những hành trình dài hơn rất nhiều đang chờ phía trước.

Là Nam Nhai Ba Bạt phong ẩn hiện giữa biển mây ở Lâm Chi. Là hồ Dương Trác Ung Thố xanh đến mức tưởng như không có thật.

Là những lá kinh phan bay phần phật giữa gió cao nguyên và những cung đường trải dài dưới bầu trời gần như chạm tới thiên không.

Điều khiến người ta nhớ Tây Tạng không chỉ là phong cảnh hùng vĩ, mà là cảm giác rất đặc biệt nơi này mang lại. Khi đứng giữa cao nguyên rộng lớn, con người bỗng trở nên nhỏ bé hơn và cũng tự do hơn rất nhiều.

Có những đoạn đường ở Tây Tạng dài đến mức chỉ còn núi tuyết, trời xanh và tiếng gió đồng hành. Nhưng chính những khoảnh khắc ấy lại khiến người ta cảm nhận rõ nhất vẻ đẹp của hành trình.

12/05/2026

“Chữ tình là điều khó chờ nhất,
người trong lòng cũng là điều khó gặp nhất.”

Giữa núi non của Phục Hy sơn ở Trịnh Châu, Bổ Thiên các hiện lên như một tòa cung khuyết giữa mây trời. Mái lầu cổ kính nằm lưng chừng núi, phía dưới là vực sâu và biển mây bảng lảng khiến nơi này mang cảm giác giống hệt khung cảnh trong những bộ phim tiên hiệp cổ phong.

Khi đứng giữa Bổ Thiên các nhìn núi non trải dài trước mắt, người ta rất dễ nhớ tới những câu thơ đầy tiếc nuối về chữ “tình” trong văn học phương Đông xưa.

“Thế gian vô hạn đan thanh thủ,
làm sao vẽ được nỗi ly sầu…”

Có lẽ đẹp nhất ở nơi này không chỉ là phong cảnh, mà là cảm giác cô tịch và mộng ảo giữa trời đất Hà Nam. Gió thổi qua hành lang cổ, mây trôi sát mái ngói và ánh chiều buông xuống khiến cả ngọn núi mang vẻ đẹp vừa hùng vĩ vừa rất buồn.

Phục Hy sơn vốn nổi tiếng là thắng cảnh thiên nhiên của Hà Nam, gắn với truyền thuyết Phục Hy trong văn hóa Trung Hoa cổ đại. Những năm gần đây, Bổ Thiên các trở thành điểm check-in nổi tiếng bởi kiến trúc mang đậm mỹ học phương Đông và khung cảnh như “thiên cung” giữa núi.

Có những nơi khiến người ta rung động vì phong cảnh, nhưng cũng có những vùng đất chỉ cần đứng giữa đó thôi đã đủ gợi lên rất nhiều tâm sự không gọi thành tên.

Mùa này ở Chuyết Chính viên, anh đào đã bắt đầu chín rộ. Chim nhỏ kéo tới kín các cành cây, vừa ríu rít vừa tranh nhau n...
12/05/2026

Mùa này ở Chuyết Chính viên, anh đào đã bắt đầu chín rộ. Chim nhỏ kéo tới kín các cành cây, vừa ríu rít vừa tranh nhau những trái đỏ đầu hạ, khiến cả khu vườn vốn yên tĩnh bỗng trở nên sống động và đầy chất thơ của Giang Nam.

Đặc biệt dưới nền tường trắng đặc trưng của Tô Châu viên lâm, màu đỏ của anh đào nổi bật đến mức chỉ cần giơ máy lên là đã có cảm giác như đang chụp một bức họa cổ phương Đông.

12/05/2026

Giữa thành phố cổ hơn nghìn năm tuổi của Trường An xưa, lại có một góc phố mang cảm giác rất giống Seoul hiện đại. Ánh đèn neon phủ kín các con hẻm nhỏ, biển hiệu tiếng Hàn xuất hiện san sát và những quán ăn, quán cà phê mang phong cách Hàn Quốc khiến nhiều người lần đầu tới đây đều tưởng mình đang ở nước ngoài.

Nơi này nằm gần khu Lão Thái Trường cạnh thành tường Tây An một khu phố cũ được cải tạo lại theo phong cách trẻ trung, nghệ thuật và đầy không khí đường phố.

Ban ngày nơi đây khá bình thường, nhưng khi đêm xuống, cả khu phố bắt đầu lên đèn và trở nên cực kỳ náo nhiệt. Từ trên flycam nhìn xuống, ánh sáng đủ màu trải dài sát chân thành cổ tạo nên cảm giác vừa hiện đại vừa rất đặc biệt giữa lòng Tây An.

12/05/2026

Khoảnh khắc du thuyền khổng lồ lướt ngang cả con phố… thật sự choáng ngợp đến mức phải đứng lặng vài giây giữa Đại Liên.

Address

Hcm

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trung Hoa Xưa - Nay posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category