DẢI NGÂN HÀ

DẢI NGÂN HÀ Phân phối phụ tùng, phụ kiện, đồ chơi ô tô, xe hơi

CHỌN  VỢ! (Cấm phụ nữ đọc- Lỡ đọc cấm tự ái) Con ơi mẹ dặn mấy lời Khắc ghi ngay kẻo phí đời đàn ông Chọn trâu: xem xoáy...
28/10/2016

CHỌN VỢ!
(Cấm phụ nữ đọc- Lỡ đọc cấm tự ái)

Con ơi mẹ dặn mấy lời
Khắc ghi ngay kẻo phí đời đàn ông
Chọn trâu: xem xoáy, xem lông
Chọn vợ: tốc váy xem mông, sờ người...!

Mông chai là đứa lắm lời
Bởi hay lót đít để ngồi buôn dưa
Loại này đừng lấy nghe chưa
Lấy về sớm muộn cũng đưa ra tòa.

Ngực to cũng thế con à
Bởi vì bị lắm đứa "chà" nên sưng
Loại này dâm tựa Bà Tưng
"Chà" chơi thì được chứ đừng dính vô.

Còn về những đứa răng hô
Mẹ cam đoan nó là đồ háu ăn
Nhà mình kinh tế khó khăn
Lấy về là đói nhăn răng cả đời.

Bụng to con chắc biết rồi
Loại này ăn thủng đít nồi, đáy niêu
Cho vàng con cũng chớ yêu
Lấy về của cải bao nhiêu cũng tàn.

Mắt lơ mắt lé hai hàng
Con đừng dại dột mà quàng vào nha
Loại này mặt hướng mụ gia (mẹ chồng)
Thế nhưng mắt ngắm dĩa gà trên mâm.

Đứa nào đầu ngực bị thâm
Con đừng dại dột tưởng nhầm gái son
Bởi vì nó đã có con
Thế nên màu "tí" chẳng còn hồng tươi.

Tay mềm là đứa ham chơi
Chăm tiêu tiền bạc, việc lười chảy thây
Loại này con "xít- tốp" (stop) ngay
Lấy về là nó tiêu bay cả nhà.

Đùi to cũng chớ con à
Ngủ quên nó gác gãy pà nó xương
Ngoài ra nhỡ nó nổi ương:
Dậm chân một phát - cái giường gãy đôi...

Thương con mẹ dặn mấy lời
Nhớ xem mà tránh kẻo đời khổ đau!

ST

Cười khả ố VL... :v :v :v
11/07/2016

Cười khả ố VL... :v :v :v

Chúc mừng đội tuyển Bồ Đào Nha! Có ai phải nhảy cầu không ah? :v
11/07/2016

Chúc mừng đội tuyển Bồ Đào Nha! Có ai phải nhảy cầu không ah? :v

Truyện Ngắn: "Xin lỗi, em yêu anh"...Cô vội vàng với lấy áo khoác, đầu tóc rối loạn vì mới tỉnh dậy trong giấc ngủ. Lao ...
03/06/2016

Truyện Ngắn: "Xin lỗi, em yêu anh"...

Cô vội vàng với lấy áo khoác, đầu tóc rối loạn vì mới tỉnh dậy trong giấc ngủ. Lao ra khỏi nhà bằng một tốc độ kinh khủng. Leo lên con moto thân yêu của mình, trong màn đêm, cô như một con báo chạy trên đường.

Cô mặc chiếc quần đùi ngắn cũn, bên trên là chiếc áo hai dây khoác thêm chiếc áo len màu đen bên ngoài. Gió lạnh đầu mùa khiến cơ thể cô run lên từng nhịp. Không đội mũ bảo hiểm, mái tóc lả lướt theo gió, đêm đen cũng không thể che lấp đi thứ ánh sáng tỏa ra từ người cô.

Xe đỗ tại một quán rượu nhỏ, vứt chìa khóa xe cho bảo vệ cô vội vàng đi vào trong. Rất nhanh cô thấy được tại một góc khuất trong quán, người đàn ông mặc somi trắng đang gối đầu lên bàn, những chai rượu đã cạn xếp thành hàng. Cô thở dài, bước tới gọi nhân viên thanh toán.

Cô cùng nhân viên hai người hai bên đỡ người đàn ông ra khỏi quán. Xe taxi đã chờ sẵn. Đột nhiên anh lên tiếng.

"Không, anh không thích đi taxi, đi đi, lên xe em đi, anh thích ngồi xe". Anh lè nhè nói không ra hơi.

Cô vừa tức vừa giận, vỗ bốp vào đầu anh một cái: "Xe xe cái đầu anh, đi còn không vững còn lắm mồm, lộn cổ cắm đầu xuống đất chết thì bảo tại số".

Thực ra cô với anh bằng tuổi nhau, là bạn học cùng nhau từ thời đại học, đến khi ra trường vẫn rất thân. Mặc dù bằng tuổi nhưng anh luôn gọi cô là em vì nói cô thấp hơn anh nên phải gọi là anh, ban đầu không quen nhưng dần dần cô cũng mặc kệ, bản thân quen miệng từ lúc nào cũng bắt đầu chấp nhận cách xưng hô này.

Anh hơi tỉnh, xoa đầu nhẹ, bày ra bộ mặt nhõng nhẽo: "Đi mà, tôi rất ghét ngồi taxi, ok nhé tôi nhất định sẽ bám chặt". Anh còn lảo đảo đưa tay lên thề thốt

Nhìn bộ mặt điển trai méo mó vì say rượu mà còn nhõng nhẽo khiến cô bật cười. Cô chịu thua, đành đầu hàng. Nói cảm ơn taxi rồi bảo nhân viên lấy xe.

Anh ngồi sau lưng cô, hai tay ôm chặt eo cô, vốn dĩ bình thường anh sẽ không dám như vậy. Nhưng hiện tại đã say, hơn men khiến anh không còn lí trí, với anh, cô như em gái, như bạn thân không hề có suy nghĩ nào quá phận. Nên cái ôm này không có gì là không bình thường.

Cô như chết đứng, hai tay siết chặt tay lái, cố gắng để bản thân bình tĩnh, nhìn đôi tay to lớn đặt trên bụng mình, đột nhiên cô lại cảm giác sống mũi cay cay. Cô nổ máy, đi với tốc độ chỉ bằng 1 phần tốc độ đi tới. Rất chậm...

Đột nhiên phía sau, anh lên tiếng: "Sao em không hỏi tại sao tôi say?".
Cô nói vọng lại: "Cần phải hỏi sao, còn viêc gì ngoài việc cãi nhau với cô ấy".

Anh bật cười, tiếng cười hòa lẫn cùng gió mang theo tư vi chua xót.
"Em hiểu tôi còn hơn cô ấy".

Cô không đáp, bởi câu nói này cô không biết trả lời thế nào.

Cô dừng trước cổng căn hộ của anh, cô xuống trước rồi dìu anh xuống xe.

Anh vừa đi vừa nói: "Lúc đấy tôi chẳng biết gọi cho ai, đành làm phiền em".

Cô nhăn mặt: "Em với anh còn có cái gì mà làm phiền". Anh nói như vậy khiến cô rất khó chịu, giống như với anh cô rất xa lạ vậy.

Anh cười cười: "Được rồi tôi với em là không có cảm ơn và xin lỗi".

Dìu anh đến trước cửa nhà, đột nhiên phía sau vang lên giọng nói của nữ rất dịu dàng.
"Anh Nam".

Nghe thấy tiếng nói ấy, anh lập tức buông tay khỏi vai cô, quay phắt đầu lại.
Cô không cần nhìn cũng biết người ấy là ai, chỉ có người ấy mới khiến anh như vậy.

Anh chần trừ rất lâu không bước tới, cô gái kia chạy đến ôm chặt lấy anh, vùa khóc vừa nói.

"Em biết sai rồi, em xin lỗi, xin lỗi anh, em với anh ta thực sự chưa sảy ra chuyện gì. Chỉ một lần thôi, tha thứ cho em một lần thôi được không".

Rất lâu sau, anh mới đưa tay lên vỗ nhẹ trên lưng cô gái.

Cô biết, chỉ cần cái vỗ lưng nhè nhẹ ấy là cô biết, anh đã tha thứ cho cô gái kia.

Cô không một lời, lúc này cô không nên làm phiền hai người họ. Lên xe rời đi, nhìn từ đằng sau, bóng lưng mỏng manh của cô càng thêm cô tịch.
..
Cô trở về nhà, vứt áo khoác một bên, lao vào chiếc giường ấm áp của mình. Cô co người trong chăn, ánh mắt nhìn chiếc ảnh trên đầu giường. Cô khoác vai anh mỉm cười vui vẻ, anh cười rất đẹp, đây là bức ảnh ngày tốt nghiệp của cô và anh.

Cô tắt đèn ngủ, bóng đêm bao trùm lên tất cả, giọt nước ấm từ khóe mắt rơi xuống.

Cô biết, con đường này, cô đã sai rồi.
..

"Alo".
"Gì thế".
"Đang đâu đấy".
"Ở nhà ngủ chứ đâu".
"Dậy đi ăn đi, nhanh lên 10' tôi sắp đến cửa nhà em rồi".

Cô lười biếng ra khỏi chăn, cái lanh khiến cô run lẩy bẩy. Đánh răng rửa mặt nhanh chóng rồi mặc đồ, ra khỏi cửa đã thấy anh đỗ xe phía trước. Anh tựa vào cửa xe, trên tay là điếu thuốc lá. Nhìn anh càng thêm nét lười biếng mà mị hoặc.

Cô cố nén cảm giác đang vỡ òa trong trái tim mình, mỉm cười vô tư.

"Nhanh thế".
Anh hất cằm kiêu ngạo: "Tôi mà lại, không nhanh sao được".

Cô không thèm đáp lại, nhanh chóng chui vào xe để tránh cái lạnh.

Hai người chọn quán ăn đồ nướng, cô rất tự nhiên ngồi ăn không chút kiêng rè, với anh, cô không cần cái goi là lịch sự của phụ nữ nên có.

Anh nhìn tướng anh bất nhã của cô, nhăn mặt chêu chọc.
"Khiếp chưa, ăn như con trư hầu, thế này bảo sao không ai rước".

Cô gắp một miếng thịt vào miệng, vừa ăn vừa nói.
"Chơi với nhau thì cũng chung một duộc thôi, ai hơn ai đâu".

Thực ra cô là một cô gái đẹp, anh biết. Cô có mái tóc dài, thường thường đều buộc gọn lên. Cô yêu thích màu son đỏ rực, mỗi lần đánh lên khiến cô có thêm sự kiêu kỳ. Cô là cô gái đẹp, nói thực, nếu không phải là bạn thân có thể anh cũng sẽ rung động. Nhưng vì là bạn thân, hai người hiểu nhau quá rõ. Nên không thể rung động.

Cô đang ăn đột nhiên chuông điện thoại reo lên, cô tưởng điện thoại của mình, nhưng hóa ra của anh. Thấy anh bấm nghe, khóe môi nở nụ cười hanh phúc. Cô lờ đi như không biết, tiếp tục ăn. Cô nghe được anh nói.

"Em đói à?".
"Không bận".
"Được".
"Tôi đến ngay"

Anh cầm khóa xe, bật dậy nói với cô.
"Cô ấy đói, tôi phải đi trước rồi, lát em gọi xe về nhé".

Cô gật gật, tỏ ra thản nhiên:"Đi đi, ở lai lam gì cho chướng mắt".
Anh vội vàng ra khỏi quán ăn. Không một lần nhìn lại, ở phía sau, cô gái cắm môi rơi lệ.
..

Cô bấm điện thoại gọi cho đứa bạn, nghe thấy giọng nói ngẹn ngào của cô, nó nói sẽ lập tức đến ngayn mười lăm phút sau, nó ngồi trước mặt cô, vị trí anh vừa rồi, nó nhìn cô, vừa giận vừa thương.

"Tao không hiểu vì sao mày lai cố chấp đến thế".

Cô mím môi, lắc đầu: "Tao không biết, thực không biết".

"Mày xinh đẹp, tài giỏi, tại sao lại cứ chỉ thích nó. Còn nó thì chỉ coi mày như bạn thân thôi, mày nên hiểu điều ấy".

Cô hiểu, nên cô càng sợ, chỉ dám giữ ở trong lòng. Nếu cô nói ra có khi ngay cả tình bạn này cũng không còn.

Cô sợ, nếu như quyết đinh sai lầm cô và anh sẽ chẳng còn được bên nhau.

Cô sợ, nếu anh ấy biết, cô sẽ khiến anh ấy khó xử.

"Mày nên hiểu, tình cảm này, chỉ mình mày hiểu, mày cảm nhận. Yêu đơn phương như đang ôm một cây sương rồng, mày đau còn nó thì không. Đừng cố chấp nữa".

Cô thương nó, thương đứa bạn khờ dại này, quen nó nhiều năm. Từ khi biết nó thích người kia, cho đến nay đã là bảy năm. Cô biết nó đã nhìn người kia trải qua biết bao mối tình với bao cô gái, mà không biết rằng đằng sau vẫn luôn có một người nhìn và dõi theo.

Cuộc đời chính là vậy, không chuyện gì có thể hoàn mỹ. Tình yêu cũng vậy, không phải cứ yêu là sẽ được đáp lại.

Có những người, những lúc, những khi chỉ yêu đơn phương. Tình yêu chỉ đến từ một phía, đau đến khôn cùng mà vẫn không chịu buông.

" Tao nghĩ mày nên nói cho nó biết,đừng để bản thân phải hối hận".
" o sợ nói xong sẽ khiến anh ấy khỏ xử, ngay cả tình bạn cũng không còn nữa".
"Vậy mày im lặng liệu rằng mày có dễ chịu?".
Cô cười mệt mỏi, lắc đầu: "Nếu được, tao cứ đau một mình là đủ, đừng khiến anh ấy thêm suy nghĩ".

Đột nhiên từ phía sau vang lên tiếng động lớn, tiếng cửa va chạm mạnh khiến cô quay lưng lại.

Khoảnh khắc ấy cô như chết sững, anh đứng phía sau cô không xa, trên tay là chiếc túi sách của phụ nữ. Cô hoảng hốt bật dậy, nhìn khuôn mặt kinh ngạc của anh, cô lắp bắp không biết nói điều gì.

Quay đầu nhìn bạn cô, nó dường như không ngạc nhiên, nó biết anh ở phía sau.
Đối diện với ánh mắt trách cứ của nó, cô không giận hờn, chỉ đứng dậy đi ngang qua nó vỗ nhẹ lên vai rồi rời đi. Cô làm như vậy có lẽ là sai hoặc cũng đúng, bọn họ cần một cuộc nói chuyện rõ ràng, cho dù sau này không đến được với nhau nhưng ít nhất tình yêu này, cũng có ngày được phơi bày, được biết đến.

Ít nhất cô không muốn nó phải hối hận.

Anh đi chầm chậm về phía cô, bàn tay đã siết đến trắng bệch. Anh nhìn cô, không biết nên mở lời thế nào.
Một lúc lâu sau, cô mới lên tiếng trước.
"Anh nghe hết rồi sao?".
Anh không đáp như là câu trả lời.
Cô cố gắng mỉm cười nói: "Đừng cảm thấy nặng nề, chỉ là rung động nhất thời, em sẽ quên nhanh thôi".

Anh nâng cằm cô lên, rất nhẹ nhàng, khàn khàn nói với cô.
"Nói lại một lần nữa".
Hơi nóng từ bàn tay anh truyền tới khiến cơ thể cô run lên một nhịp. Hốc mắt nóng dần, giọt lê rơi xuống nhỏ vào mu bản tay anh.
Cô lắc đầu, bật khóc.
"Xin lỗi, em yêu anh".

Nói xong cô chạy đi, để mặc anh chết sững tại chỗ.
..
Trở về nhà, cô khóa chặt cửa phòng, guc xuống rồi òa khóc. Cô yêu anh, yêu từ khi anh nói với cô rằng.
"Sau này chúng ta là bạn thân, một bước không rời".

Cô yêu người đàn ông tính tình nóng nảy nhưng lại dịu dàng. Cô yêu người đàn ông trẻ con nhưng đôi khi lại chính chắn, phải cô yêu, cô rất yêu. Nhưng từ khi chấp nhận làm bạn cũng anh, cô đã biết tình yêu này không có kết quả. Là cô cố chấp duy trì tình yêu này trong lòng, nhưng giấy không gói được lửa, cuối cùng anh đã biết.

Tình bạn này, có lẽ đã đến hồi kết.

Điện thoại vang lên chuông báo tin nhắn, thấy tên anh, cô nhanh chóng bấm đọc. Dòng chữ như con dao cứa vào trái tim cô.
"Một ngày hôm nay, tôi là của em. Chỉ một ngày hẹn hò duy nhất".

Vài giây sau anh gọi đến, cô bấm nghe, giọng nói phấn chấn của anh vang lên.
"Xuống nhà đi, chúng ta đi biển".

Cô buông lai những buồn tủi, lau nước mắt, cố gắng mỉm cười. Được, nếu anh đã nói vậy, chỉ một ngày cũng được, một ngày được yêu anh, với cô cũng đã quá đủ.

Nhanh chóng ngồi vào xe, anh rất vô tư nhìn cô, không chút ngại ngần nắm lấy bàn tay cô. Cô siết chặt tay anh, xe ra khỏi thành phố, hai bên đường là những bụi cây rậm rạp. Anh mở nhạc, bản nhạc trước đây cô rất thích vang lên, nhạc hay nhưng không hơp hoàn cảnh.

"Mưa giông giăng khắp lối, em chẳng có cách nào tránh được,
nhưng vì anh, em chưa từng bỏ cuộc,
Nhìn lại đoạn đường quanh co khúc khuỷu,
anh mơ hồ rồi, em cô đơn.

Tình yêu tựa như hoa nở hoa tàn, năm qua năm mà chưa từng kết trái.
Nỗi nhớ ngày này ngày, cứ hoài quẩn quanh xoay vòng cứa vào lòng em.
Thời gian từng giây từng phút lần lượt trôi qua,
cố chấp rạch sâu vào vết thương nơi em,
anh nhìn thấy liệu rằng có từng cảm động?

Có ai có thể nói cho em biết, yêu anh liệu là đúng hay sai?
Hạnh phúc cuối cùng là bên phải hay bên trái, liệu anh đang nơi nào đợi em?
Tình yêu rối bời bủa vây, mình em cô độc,
nhưng em chẳng thể nào cam lòng tìm lối thoát ra".

Cô chống tay lên cửa sổ xe, nén lại nước mắt, cô không thể khóc. Anh bấm tắt nhạc, hít một hơi dài, nói với cô.

"Sắp đến nơi rồi".
Cô quay đầu, mỉm cười thật tươi với anh.
..
Hai người trải qua một ngày như những cặp đôi khác, cùng nhau tắm biển, ăn hải sản rồi cùng nhau chơi những trò chơi mao hiểm. Cô đã bỏ lại sau lưng hết những ưu phiền, lúc này, cô chỉ nghĩ cô với anh là hai người yêu nhau sau đắm.

Hai người nắm tay nhau đi dạo dọc bờ biển, cô nhìn phía xa, hoàn hôn dần xuống. Bước chân dừng lại, cô buông bàn tay anh xuống.
"Hôm nay, cảm ơn anh, đến đây là được rồi".
Cô không thể ích kỷ níu giữ anh ở bên mình, một ngày hôm nay, với cô đã là quá đủ.

"Chúng ta, sau này không thể làm bạn". Anh nói.
Cô không quá ngạc nhiên, cô biết anh sẽ không làm vậy nếu không có lí do.
"Cô ấy, không thích mối quan hệ của chúng ta".

Cô cười, gật đầu nhẹ nhàng.
"Em hiểu, anh không cần cảm thấy khó xử, cảm ơn anh về ngày hôm nay".

Anh không nói thêm lời nào, hai người đứng nhìn biển rất lâu, anh mới nói.
"Trở về thôi".
"Anh cứ đi đi, em ở lại đây mấy hôm, sẽ về sau".

Anh nhìn cô không yên tâm, nhưng biết rằng cô là người rất mạnh mẽ, chắc chắn sẽ không sảy ra chuyện gì. Anh đứng dậy, quay lưng sải bước rời đi.

Đột nhiên cô gọi tên anh, anh quay đầu. Cô bước đến hôn lên môi anh. Anh giật mình nhưng không đẩy cô ra.

Rời khỏi môi anh, cô nói:"Cảm ơn". Cô rời đi về hướng khác, nhìn theo bóng lưng cô, anh có cảm giác không thoải mái, giống như mình sắp mất đi một thứ gì đó rất quan trọng.

Cô không quay đầu nhìn lại, bởi cô sợ nếu nhìn lại cô sẽ không kiềm chế được mà ôm lấy anh. Cô không thể như thế, cô sẽ khiến anh khó xử, cô không thể ích kỷ.

Du tình yêu có sâu đậm đến đâu, năm tháng trôi qua ắt sẽ phai nhạt. Cho dù ở bên hay không ở bên đều không quan trọng, chỉ cần hiểu mình đã từng yêu như thế, trao đi tình yêu nồng nhiệt là thế mặc cho thứ nhận lại chỉ là hư vô.

Trong một khoảng thời gian nhất định có những người vĩnh viễn không thể nào thay thế hay xóa mờ.
..
Hai năm sau, cô ngồi trong quán cafe quen thuộc, trên tay là tấm thiệp cưới.

Có lẽ mỗi người trong lòng đều có một tòa thành vững chắc, cho dù qua bao năm, bao nhiêu sóng gió, bụi cát có phủ kín cũng không thể che lấp. Tình yêu cho dù có được niêm yết lại, gói gém lại, nhét nó xuống nơi thật sâu mà không ai thấy. Nhưng không có nghĩa nó không tồn tại, chỉ là che đậy thật kỹ, không để cho ai thấy.

Cô nhấp một ngum cafe, nhìn tấm hình trên thiệp cưới, anh rất hạnh phúc. Với cô có lẽ bấy nhiêu là đủ. Những năm thoáng thanh xuân nhiệt huyết có bóng hình anh bên cạnh, cho dù không có kết thúc viên mãn nhưng anh đã từng hiện diện.

Nhiều sau năm nhớ lại, cô đã từng yêu một người đến thế, yêu đến mức có thể tay không băng qua biển lớn. Yêu đến mức có thể mỉm cười nói lời ly biệt.

Nguồn sưu tầm.

✨ CUỘC SỐNG CHỈ CÓ 2 THỨ:🔸 Có 2 thứ bạn nên tiết kiệm, đó là sức khỏe và lời hứa.🔸 Có 2 thứ bạn phải cho đi, đó là tri t...
15/05/2016

✨ CUỘC SỐNG CHỈ CÓ 2 THỨ:

🔸 Có 2 thứ bạn nên tiết kiệm, đó là sức khỏe và lời hứa.

🔸 Có 2 thứ bạn phải cho đi, đó là tri thức và lòng tốt.

🔸 Có 2 thứ bạn phải thay đổi, đó là bản thân và nhận thức.

🔸 Có 2 thứ bạn phải giữ gìn, đó là niềm tin và nhân cách.

🔸 Có 2 thứ bạn phải trân trọng, đó là gia đình và hiện tại.

🔸 Có 2 thứ bạn phải tự mình thực hiện, đó là lao động và chịu trách nhiệm với việc mình làm.

🔸 Có 2 thứ bạn phải lãng quên, đó là đau thương và hận thù.

🔸 Có 2 thứ bạn phải khắc ghi, là công ơn Mẹ Cha và sự giúp đỡ của người khác.

🔸 Có 2 thứ bạn buộc phải có để là người thành công, đó là đam mê và lòng kiên trì.

🔸 Có 2 thứ bạn không được làm, đó là hãm hại người khác và phản bội lòng tin.

🔸 Có 2 thứ bạn phải bảo vệ, đó là danh tín và lẽ phải.

🔸 Có 2 thứ bạn phải chấp nhận, là cái chết và sự khác biệt.

🔸 Có 2 thứ bạn phải kiểm soát, đó là bản năng và cảm xúc.

🔸 Có 2 thứ bạn phải tránh xa, đó là cám dỗ và sự ích kỷ.

🔸 Có 2 thứ bạn luôn phải sử dụng mà đừng hà tiện, là tiền bạc và kinh nghiệm.

🔸 Có 2 thứ bạn không được sợ sệt, là cái ác và sống thật.

🔸 Có 2 thứ bạn phải nuôi dưỡng, là tình yêu và sự bao dung.

🔸 Có 2 thứ mà bạn cần phải đạt được trong cuộc sống, đó là thành đạt và hạnh phúc.

🔸 Có 2 thứ bạn phải luôn sẵn sàng, đó là khó khăn và ngày mai.

🔸 Có 2 thứ bạn phải luôn ghi nhớ, đó là thực hiện những điều trên và làm thật tốt chúng trong cuộc sống hàng ngày.

🔸 Có 2 thứ bạn cần làm ngay lúc này là like và share để luôn ghi nhớ bài học.
st

- Like nếu bạn thích.
- Comment "Yes" nếu bạn thấy ý nghĩa.
- TAG ai đó đang cần vào đây.
- Chia sẻ lên Facebook của bạn để lưu lại bài này.
(SHARE KHÔNG CẦN HỎI - HAY CHIA SẺ NGAY)

Truyện Ngắn: " Anh không sợ bẩn, nhưng tôi sợ"...Quán ăn đồ Âu ngày thứ 7 khá đông người, những người vào đây đều là dân...
10/05/2016

Truyện Ngắn: " Anh không sợ bẩn, nhưng tôi sợ"...
Quán ăn đồ Âu ngày thứ 7 khá đông người, những người vào đây đều là dân có tiền. Khung cảnh sang trọng, xa hoa bậc nhất. Mỗi bàn ăn đều có một phục vụ riêng. Những người bước vào đều là những người có địa vị, tiền bạc được đếm bằng quyển. Mỗi người đều dùng ngữ khí vừa phải nói chuyện với nhau, khiến không gian nơi đây khá yên tĩnh, không quá ồn ào náo nhiệt.

Quản lý thấy chiếc ô tô đốc lại trước cổng, khách hàng bước xuống liền lập tức vươn tay mở cửa.

Mùi hương nước hoa có chút nồng và dụ hoặc lan tỏa trong không khí, mỗi bước chân cô đi đều toát lên vẻ kiêu ngạo mà lạnh lùng.

Quản lý nơi đây là nam, mỗi người vào đây đều ăn mặc rất sang trọng và quyền quý, những người xinh đẹp không thiếu. Nhưng lần đầu tiên hắn nhìn thấy có người ăn mặc không quá hở hang vẫn toát lên sự tinh tế, gợi cảm.

Cô vuốt mái tóc dài buông xõa, cô mặc một chiếc váy đen ôm sát, đằng trước kín đáo, phía sau lộ ra toàn bộ tấm lưng trần trắng nõn. Đôi tay đeo chiếc vòng hemes số lượng có hạn. Cô cầm chiếc ví to bằng khổ giấy a4, tiếng guốc louboutin gõ trên mặt sàn đá.

Mỗi bước chân cô đi đều thu hút người nhìn hai bên. Cô rất đẹp, đẹp đến mức khiến người khác khó thở.

Cô vẫy tay với bàn cách mình không xa, khóe môi cười tươi tắn.
"Lại trễ rồi". Cô nói, rất tư nhiên ngồi xuống ghế được phục vụ kéo ra.

Hai đứa bạn bĩu môi, phất tay nói.
"Thôi ngồi xuống nhanh đi, bọn tao đói chết rồi".

Ba người ngồi canh nhau, ăn một bữa ăn vui vẻ. Cuối cùng cả ba quyết đinh đi tăng 2, địa điểm là quán bar quen thuộc của họ.

Cô đứng lên thanh toán tiền, hôm nay là đến lượt cô mời.
Ba người cùng nhau ra khỏi quán ăn, đột nhiên phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập.
"Này, này".

Ba người đồng loạt dừng bước quay đầu, cô hơi nhíu mày, nhìn người đàn ông xa lạ ở trước mặt.
"Tôi và anh quen nhau à?".
Anh ta lắc đầu rất chắc chắn:"Không quen".

Cô quay lưng tiếp tục bước đi, đã nói không quen thì còn gì để nói. Đột nhien anh ta chạy đến chặn trước mặt cô, đưa chiếc điện thoại lên.

"Cho tôi số điện thoại". Anh nói rất tự nhiên, giống như đây là điều hiển nhiên của định lý.

Cô bật cười, nụ cười đẹp đến mức khiến anh thất thần.

Cô đẩy chiếc điện thoại về phía anh ta, lắc lắc ngón tay.
"Nếu ai xin mà tôi cũng cho thì có lẽ điện thoại của tôi mỗi ngày đều bị khủng bố mất rồi".

Cô đánh giá người đàn ông này từ đầu đến chân, ăn mặc phóng khoáng, áo phông, quần bò ôm, giầy hàng hiệu, chiếc đồng hồ trên tay anh ta giá trị không nhỏ. Cũng không phải kẻ hiền lành, tại sao cách cưa gái lại ngu ngốc đến thế?

Anh không lùi bước: "Vậy như thế nào cô mới đồng ý cho tôi số?".

Bạn cô nói thầm vào tai cô, cô hơi nhíu mày, rồi gật đầu đồng ý.
"Đêm nay anh đi theo tôi, nếu sáng hôm sau anh không bỏ cuộc, tôi sẽ cho anh ".

Anh không đắn đo lập tức nói ok, bốn người cùng nhau lên xe của anh ta, lao về quán bar quen thuộc. Mà không ai biết, chỉ đêm nay thôi, tất cả moi chuyện sẽ thay đổi.

Rất lâu sau này cô nhớ lại quyết định năm ấy của mình, cô bật cười chua chát, nếu biết yêu là tổn thương sâu nặng, cô nhất định sẽ khiến bản thân tránh xa thứ gọi là tình cảm này. ..

Cô đi cùng ba người họ vào quán bar, đi qua các bàn, không ít người đứng lên vẫy tay hét gọi cô.

"An An, vào ngồi cùng bọn anh đi".
"Không có hứng". Cô thờ ơ đáp một câu rồi đi tiếp.

"Ê An, ngồi chung không?".
"Hôm nay có bạn rồi".

Không ít những câu hỏi thăm những lời đùa nghịch của những người ở đây. Với cô, chốn này như là ngôi nhà thứ 2, là một nơi quá đỗi quen thuộc.

Cô vào bàn, gọi rượu và hoa quả. Đưa ly rượu đến trước mặt anh ta.
"Uống đi".
Anh ta xua tay: "Không, tôi còn phải đưa em về".

Cô bật cười. anh ta nói rất ngiêm túc, đột nhien trong lòng có chút ấm áp không tên. Không tiếp tục ép buộc anh ta, cô cùng hai đứa bạn liên tục chơi trò chơi uống rượu. Ba bốn chai rượu lăn lóc trên mặt bàn, lúc này cô đã say mèm nhưng miệng vẫn không ngừng nói.

"Uống, uống đi".

Anh nhìn cô, mái tóc dài xõa xuống bờ vai, khuôn mặt được trang điểm rất kỹ lưỡng, nét đẹp của cô rất tây. Nhưng í nghĩ xin số cô có lẽ chính là vì nhìn sâu vào đôi mắt ấy, anh ấy đươc sự cô tịch, sự mệt mỏi mà không ai thấy.

Đêm hôm ấy, cô cùng bọn họ lăn lê hết quán bar này đến quán bar khác, sau đó lại về một quán karaoke sang trọng uống thêm một chập. Đến trưa hôm sau, cô tỉnh dậy với cơn đau đầu như búa bổ.

Cô vỗ mạnh vào đầu mình, nhíu chặt mi ngồi dậy. Cô nhìn thấy ga giường màu đỏ họa tiết đơn giản, trong lòng đã đoán được đây là nhà chứ không phải khách sạn, còn về đến đây bằng cách nào và đây là nhà ai thì cô không biết.

Cô cúi đầu nhìn trang phục trên người mình vẫn là bộ quần áo đêm qua, cô đi vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi mở cửa đi ra ngoài. Căn hô trung cư này khá đẹp, bầy biện trang nhã, gam màu trầm đầy nam tính. Cô ngửi thấy mùi thức ăn thoang thoảng, bước chân đi về phòng ăn.

Từ phái sau cô nhìn thấy người đàn ông mặc chiếc quần thể thao hơi rộng màu đen, bên trên là chiếc áo thun body ôm sát lấy cơ thể sáu múi. Trên người anh ta đeo chiếc tap dề, cô nhíu mày, người này, um.. nhìn có chút quen thuộc.

Lúc này anh ta đột ngột quay đầu lại, nhìn cô rồi rất nhanh tiếp tục làm đồ ăn.

Cô nhận ra người này, đây là người đàn ông đi theo cô cả đêm qua, cô nhìn xung quanh. Hiểu rồi, đây là nhà anh ta, và người đưa cô về cũng chính là anh ta.

"Bạn tôi đâu?". Cô hỏi.
Anh trả lời rất thản nhiên: "Bọn họ ở khách sạn".
Cô dở khóc dở cười: "Bạn tôi ở khách sạn, còn anh đưa tôi về đây làm gì".

Anh quay đầu, bước đến chỗ cô, nhìn một lượt từ đầu đến chân rồi sờ trán cô như bị bệnh. Anh cười khổ: "Em là đồ ngốc à, tôi đang muốn cưa em, dĩ nhiên phải đưa về nhà để tiện có cơ hội bồi dưỡng tình cảm rồi".

Cô nhìn anh, nói ngiêm túc.
"Tôi không để tâm trước đây anh đã ngủ với bao nhiêu người phụ nữ. Tôi không phải phụ nữ cổ hủ bảo vệ trinh tiết. Khi yêu chúng ta có quyền trao đi thân xác một cách thuần túy nhất. Tôi chỉ muốn anh hiểu, nếu đã quyết định ở bên tôi thì đừng có ý với ai khác. Một khi cảm thấy không hợp chỉ cần rời đi, tôi sẽ không níu kéo".

"Được".

Vậy đấy, lần gặp đầu tiên của hai người diễn ra một cách điên cuồng và chóng vánh là thế. Cô muốn anh hiểu được lối sống của cô, hiểu được cách cô chơi và vui vẻ, hiểu được con người cô đã và đang sống trong một môi trường như vậy, liệu anh có muốn bên cô không?.

Nhưng anh đã không bỏ cuộc, anh nói: "Anh thích em, không vì em là ai, anh chỉ biết anh thích là em".

Câu nói ấy, lần đầu tiên có người nói với cô như vậy, trước đây, đàn ông đến với cô chỉ vì cô xinh đẹp, có công việc ổn định, gia đình khá giả. Nhưng cuối cùng họ đều rời đi, vì cái đích họ đến là hôn nhân, mà họ nói cô không phải dạng phụ nữ thuộc về cuộc sống gia đình. Và cuối cùng chia tay trong bình yên.
..
Hôm nay, cô tự tay đi chợ về nấu cho anh một bữa ăn thịnh soạn. Thực ra tài nấu ăn của cô không giỏi, nhưng vì anh thích con gái nấu ăn nên cô đã cố gắng học. Hôm nay là ngày kỷ niệm cô với anh tròn năm tháng quen nhau.

Cô thừa nhận, cô thực sự đã yêu người đàn ông này, anh rất tốt, tốt đến mức khiến cô trầm luân. Cô không phủ nhận, anh là người đàn ông rất đặc biệt, anh yêu thương chiều chuộng cô hết mực, mỗi khi cô giận anh đều pha trò khiến cô cười.

Anh là người đàn ông tinh tế, dịu dàng, chưa từng lớn tiếng với cô dù chỉ một lần.

Sau khi quen anh được hai tháng, số lần đi bar của cô đã giảm đi đáng kể, đến bây giờ có khi cả tháng cô cũng không đến bar một lần. Cô không còn thích uống rượu, không còn lui tới những nơi quá náo nhiêt. Vì anh thích yên tĩnh, cô thường chọn những quán cafe nhẹ nhàng, không gian yên tĩnh để cùng anh đọc sách.

Ban đầu cô không hiểu, sau này mới ngộ ra, khi bản thân thực sự yêu một người chúng ta có thể vì họ mà thay đổi. Vì họ mà từ bỏ đi ngay cả sở thích của bản thân mà không chút miễn cưỡng.

Anh trở về nhà, nhìn trên bàn đầy ắp những đĩa đồ ăn, mùi hương không được dễ chịu xộc thẳng vào mũi.

Ngồi trên bàn ăn, hai người ngồi đối diện nhau, cô gắp một miếng thịt vào bát anh, cười dịu dàng.
"Anh ăn thử xem ngon không?".

Anh nhìn miếng thịt cháy trước mặt, nuốt một ngụm nước bọt, đưa lên miệng nhai.
"Rất ngon". Anh khen.
Nhìn vẻ mặt khó coi của anh, cô khó hiểu, cắn thử một miếng thì lập tức nhổ ra. Khó ăn quá...

Cô dậm chân, bực mình nhìn anh.
"Thế mà anh còn khen ngon, anh chêu em đúng không".

Thấy cô giận anh lập tức bước đến ôm cô vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành.
"Không phải, bởi vì là em làm cho nên có chán anh cũng cảm thấy ngon. Đồ ngốc". Anh rất thích mỗi lần cô giận dỗi, bởi khi ấy anh mới thấy cô không còn vẻ kiêu ngạo và lanh lùng nữa.
..

Ba tháng sau,
Cô dạo bước trong siêu thị, hôm nay trời trở lanh, cô muốn mua cho anh một chiếc khăn. Cổ họng anh không được tốt, chỉ cần trở gió là có thể bị ho ngay. Cô vào một gian hàng bán khăn quàng cổ hàng hiệu, đi xung quanh xem một vòng, cuối cùng cô chọn đươc một chiếc khăn ưng ý.

Chiếc khăn màu nâu sậm, họa tiết đơn giản mà sang trọng. Cô chưa kịp lên tiếng thì đã bị một giọng nói thánh thót vang lên trước.
"Lấy cho tôi chiếc khăn kia".

Cô nhìn theo hướng giọng nói, là một cô gái trẻ, khá xinh xắn nhưng sự ngang ngược của tuổi trẻ vẫn còn rất nồng đậm.

"Tôi cũng lấy chiếc này".

Cô ngồi xuống ghế sopha chờ đợi, nhân viên mang vẻ mặt áy náy ra nhìn cô và người kia.
"Xin lỗi quý khách, hiện tại trong kho chỉ còn một chiếc duy nhất, nên cửa hàng chỉ có thể bán cho một vị thôi ạ".

Cô không muốn khiến nhân viên khó xử, thực ra cô cũng có thể chọn mẫu khác, chẳng việc gì phải tranh giành một chiếc khăn, đôt nhiên cô gái kia lại lên tiếng.

"Không cần biết, tôi nói là tôi thích chiếc khăn đó, lập tức gói lại cho tôi"

Nhân viên khó xử liếc nhìn nhau, cô chậm rãi đứng dậy, nét kiêu ngạo bị thời gian mài mòn nhưng vẫn không thể xóa mờ. Cô và cô gái kia đều đẹp, mỗi người có một vẻ đẹp riêng, cô gái kia đẹp theo hương vị trẻ trung, mới mẻ, còn cô. Xinh đẹp lại vô cùng sang trọng, nét đẹp của người phụ nữ hanh phúc, mà giàu có.

Cô gái kia bỗng nhiên nhìn về phía cửa, bĩu môi, như sắp khóc.
"Anh, em đã chọn chiếc khăn kia cho anh, vậy mà bị người ta sắp cướp mất".

Cô cảm thấy nực cười, từ nãy đến giờ cô còn chưa kịp lên tiếng mà đã bị nói là cướp mất của người ta rồi?

Cô chưa kip cười thì cả cơ thể như chấn động, nhìn người đàn ông bước đến bên cạnh cô gái kia. Thời gian như bị dừng lại ngay phút này.

Cô gái chạy đến ôm lấy cánh tay người đàn ông, nũng nịu dụi mặt vào cánh tay anh ta.

Người đàn ông này, có phải quen thuộc quá rồi không?

Anh cũng kinh ngạc nhìn cô, không dám tim vào mắt mình, anh lập tức rút cánh tay khỏi người cô gái bên cạnh. Từ lâu rồi cô không còn thói quen đi dạo trung tâm thương mại, tại sao hôm nay lại đến đây? Tại sao chứ?

Cô nhìn anh, khóc không được, cười không xong, bất lực lắc đầu.
Cô không khóc, không cười, không nháo, cầm túi sách lẳng lặng nhìn anh.

"Anh với cô ta quen nhau à?". Cô gái bên cạnh anh hỏi
Anh không biết nên trả lời thế nào.

"Anh quen cô ta không?". Cô tiếp tục truy hỏi.

Cô nhìn bọn họ trước mặt mình, như đang diễn một vở kịch, lúc này cô mới chậm rãi lên tiếng.
"Quen, rất quen phải không?". Cô hỏi anh, như đang hỏi mình.

"Cô là gì của anh ấy?". Cô gái kia đanh mặt hỏi.
Hay thật, bây giờ tiểu tam còn to gan chất vấn chính thê nữa à?
"Tôi à, tôi là người cùng chung chăn gối với người đàn ông bên cạnh cô".

Cô gái kia kinh ngạc, nhưng lại rất nhanh hất cằm kiêu ngạo, khoác chặt tay anh.
"Thì sao chứ, chúng ta đều chưa phải là vợ, chẳng ai có quyền nói rằng ai là của ai cả"

"Anh, chiếc khăn đó em chọn cho anh, anh thích không?". Cô gái ngẩng đầu hỏi anh.

Anh không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Cô chậm rãi mở ví, lấy mọt chiếc thẻ trong ví đưa cho nhân viên, nhân viên nhìn thấy lập tức cúi đầu chạy vào bên trong.

Rất nhanh sau đó chiếc khăn đã được gói gọn gàng vào trong túi sách đưa đến tay cô. Thanh toán tiền trong sự khó tin cùng tức giận của cô gái.

Cô cất chiếc thẻ vào trong ví, đi ngang qua người hai bọn họ, ngiêng đầu nhìn sang.

Cô nói: "Chỉ cần là thứ tôi muốn, không ai có thể giành được. Nhưng quan trọng là...". Nói đến đây cô nhìn sang anh, nhấn mạnh từng chữ: "Có đáng hay không".

Nói rồi cô thả chiếc túi bên trong là chiếc khăn được gói cẩn thận xuống đất, đôi guốc gót nhọn dẫm mạnh lên, không ngừng di mạnh khiến chiếc túi nhăn nhúm khó coi vô cùng.

Nhìn thẳng vào mắt cô gái, cô nhếch môi cười.
"Cho dù là thứ tôi yêu thích, đoạt được rồi cũng có thể dẫm nát".
..

Cô trở về nhà như bình thường, thay chiếc váy ngủ đã mua rất lâu mà chưa mặc, chiếc váy hai dây lộ ra bầu ngực đầy đặn. Cơ thể đẹp đến mê hồn.

Anh trở về nhà đã là người hai giờ đêm, mở cửa phòng ngủ nhìn cô nằm trên giường xoay người về một bên. Anh lẳng lặng thay đồ, chui vào chăn, ôm cô từ phía sau.

Cô không quay đầu lại, nói rất khẽ,

"Có thể đừng dùng cơ thể đã lăn trên người phụ nữ khác mà ôm tôi không?".
Lời nói của cô mang theo biết bao nhiêu khinh thường cùng thất vọng.

Anh gục đầu vào lưng cô, thấp giọng nói: "Anh xin lỗi".

Cô gạt tay anh ra, ngồi dậy: "Lời xin lỗi của một kẻ phản bội thường không có giá trị".

Vì nằm nên chiếc váy ngủ bị lệch, lộ ra phần ngực trắng nõn, chiếc cổ trắng ngần dưới ánh đèn càng thêm gợi cảm.
Anh nhìn cô, cổ họng khô rát. Đôi mắt đã thay đổi trở nên đục ngầu.

Cô bước xuống giường, nhìn anh, cười mệt mỏi.
"Đừng dùng ánh mắt ham muốn ấy nhìn tôi, anh không sợ bẩn, nhưng tôi sợ".

Hôm ấy là lần cuối cùng cô và anh gặp nhau, cô để lại cho anh lời chia tay trong lạnh lùng. Không nước mắt, không van xin níu kéo, chỉ lạnh lùng rời đi như lúc đầu cô xuất hiện.
..
Sau này, cô hiểu ra một điều, nếu một người yêu mình, họ sẽ không cần ta phải thay đổi vì họ. Người yêu mình, họ sẽ yêu toàn bộ những gì của ta.

Bản thân cô đã vì anh mà quên đi chính mình là ai, cô sai rồi.

Nhìn những ly rượu lăn lóc trên bàn, cô nói tạm biệt với đám bạn. Ra khỏi bar, cô không gọi xe mà đi bộ trên đường. Những bước chân loạng choạng, nhìn cô từ phía sau, không còn sự kiêu ngạo, lạnh lùng vốn có.

Khi say rồi, cô mới trở lại là chính mình. Cô cũng là phụ nữ, cũng là thân gái yếu mềm. Cô cũng biết đau, biết khóc, biết buồn. Chẳng qua là bản thân đã che giấu thật kỹ, không muốn ai biết được, cô đã vì anh mà đau đớn bao nhiêu.

Cơn mưa nặng hạt rơi xuống, cô ngồi bên lề đường, che miệng bật khóc nức nở.

Anh không biết, vĩnh viễn không biết cô đã từng yêu anh bao nhiêu. Anh không biết, lớp mặt nạ của cô anh tự tay gỡ xuống rồi lại tự tay mình xây lên một lớp mặt nạ dày hơn như thế.

Ngày biết anh phản bội, cô đau đến chết đi sống lại, nhưng cô không muốn rơi lệ, không muốn để cho anh nhìn thấy sự yếu đuối nơi cô.

Cô đã từng muốn từ bỏ tất cả, bình lặng ở bên anh, cùng nhau đi qua những ngày tháng êm đềm. Không có náo nhiệt, không có xô bồ. Nhưng cuộc đời không để cho ai được hoàn mỹ.

Hóa ra, hạnh phúc hay bất cứ điều gì đều có giới hạn. Mà trong tình yêu thì chúng ta đều bất lực và không thể gia hạn cho nó duy trì bao lâu.

Cô khóc như một đứa trẻ, gột rửa toàn bộ lớp mặt nạ vô hình. Chỉ đêm nay thôi, cho cô yếu đuối chỉ lần này thôi, ngày mai, cô vẫn sẽ mag trên mình sự kiêu ngạo. Sự ngạo nghễ của một người phụ nữ thành đạt, có tiền và có thể điều khiển được cuộc chơi của chính mình, hãy cho cô sống như trước đây, không vướng vào tình yêu, không chút ưu phiền.

Cho dù giả tạo cũng được, hãy cho cô yếu đuối đêm nay thôi, ngày mai cô vẫn sẽ như thế. Vẫn sẽ mang trên mình bộ cánh hàng hiệu, vẫn sẽ make up thật đẹp và lắc lư trong bar, hãy để cô như trước, phóng túng như thế. Và cô quên sẽ quên anh...

"Thành phố này, hoa lệ và rực rỡ quá, đến mức em không nhìn ra sự cám dỗ và nguy hiểm của nó

Tình yêu của anh, dịu dàng và ấm áp quá, khiến em không thể nhìn ra sự đau đớn và lừa dối phía sau".

Nguồn sưu tầm.

Address

Ngõ 29 Lê Thanh Nghị
Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when DẢI NGÂN HÀ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share