17/07/2025
Có đôi ngày nhìn thấy chuyến xe ngang phố mà lòng da diết nỗi nhớ nhà...
Xa nhà cũng đã được mấy năm, từ thời còn là cô bạn nhỏ háo hức xuôi về Hà Nội mang theo bao khát khao, háo hức của tuổi trẻ... cho đến ngày ra trường, bước vào đời cùng bao vất vả, khó khăn và suy tư của người lớn... thị thành chứng kiến cách học tập, phát triển và lớn lên... cũng chứng kiến biết bao những nước mắt, nụ cười những chông chênh của tuổi trẻ...
Thế rồi một ngày như bao ngày giữa phố xá hối hả... một chuyến xe đi ngang cũng làm ta thổn thức, da diết nỗi nhớ nhà. Nhớ bữa cơm chiều thơm hương khói, nhớ ánh hoàng hôn dần khuất nơi ngọn đồi phía sau nhà, nhớ ruộng bậc thang vàng tươi mùa lúa chín, nhớ những ngày bé cùng mẹ lên núi bẻ măng, cùng cha lên nương quế...
Có những chuyến xe như in hằn trong tâm trí hình ảnh của quê hương xứ sở... như thoáng chốc đưa ta về với miền đất đã dung dưỡng và nuôi lớn ta cả một thời trẻ dại. Và đôi khi thấy chuyến xe ngang phố như thấy ta phút chốc được trở về nhà... nhắc ta rằng ở nơi xa vẫn còn mẹ cha, gia đình yêu thương, mong đợi...
Rồi quay về với hiện tại – với những trách nhiệm, những ước mơ còn dang dở... nhưng trong tim vẫn giữ riêng một khoảng lặng cho quê hương, cho những ngày tháng tuổi thơ hiền lành và dịu nhẹ.
Và nếu một hôm lòng thật mỏi, mắt cay xè vì những điều chưa trọn, chỉ cần nhìn thấy một chuyến xe đi qua… là đủ để ta biết mình còn một nơi để quay về.
Dẫu cuộc sống có xô bồ, dẫu phố thị có hoa lệ bao nhiêu, thì chỉ cần nghĩ đến nhà – là lòng lại an yên như thể được vỗ về bằng một giấc ngủ trưa mùa hạ…
- Hạ Mây -