18/11/2025
Tớ cứ nghĩ lớn rồi thì phải mạnh mẽ, không được gục ngã trước bất kỳ điều gì. Nhưng cậu biết không, có ngày tất cả năng lượng trong người tớ dường như cạn kiệt, đến mức chỉ cần một chuyện nhỏ thôi cũng đủ khiến tớ sụp đổ ngay tức khắc. Tớ thấy mình giống như con ngựa nhỏ vừa chạy vừa khóc, cố lao nhanh về phía trước nhưng nước mắt không ngừng tuôn rơi. Giây phút đó tớ nhận rằng: “Tớ không mạnh mẽ như tớ tưởng.”
Người ta thấy bờm ngựa tung bay đẹp lắm, nhưng họ đâu biết từng sợi bờm ấy đã thấm bao nhiêu giọt nước mắt. Giống như cách họ nhìn thấy tớ cười, thấy tớ giành được nhiều thành tựu, thấy tớ đứng trên đỉnh vinh quang nhưng có lẽ chưa bao giờ chứng kiến đằng sau đó là những lúc tớ tự gượng dậy sau vấp ngã , tự lau những giọt nước mắt rơi, tự an ủi bản thân rằng ngày mai rồi sẽ đẹp hơn biết bao và rồi lại tiếp tục làm xoay vòng với những công việc dang dở. Dũng sĩ “oai phong” mà người ta nhìn thấy lúc bấy giờ thật ra cũng chỉ là một đứa trẻ sợ hãi, cố tự an ủi mình rằng: “Rồi mọi thứ sẽ ổn thôi!”. Có lẽ , chính những giọt nước mắt tưởng chừng yếu đuối đó mới là điều giúp tớ trưởng thành.
Và rồi tớ hiểu một điều: khóc không phải là yếu đuối, không phải là kém cỏi đâu, cậu ạ. Khóc chỉ là cách để trái tim mình bớt nặng, để đôi chân mình còn đủ sức mà đi tiếp. Mình được phép đau, được phép thất bại, được phép run rẩy trước những vấp ngã. Chỉ cần sau tất cả, mình vẫn bước về phía trước dù có phải vừa khóc vừa làm
Tớ nghĩ… có lẽ chính từ những ngày yếu mềm ấy mà hành trình của Chạm Duyên bắt đầu hình thành trong tớ.
Khi tớ nhận ra: mỗi người độc thân đều có một cuộc chiến thầm lặng như thế, những lần tự vực mình dậy, những đêm nằm nhìn trần nhà và tự hỏi “Mình có đang đi đúng hướng không?”, những buổi sáng mỉm cười thật tươi dù trong lòng chẳng còn bao nhiêu năng lượng.
Tớ hiểu rằng: hóa ra ai cũng có những đoạn đường muốn được nắm tay ai đó đi cùng, dù chỉ là một chút thôi, dù chỉ là để nói rằng:
“Không sao, mệt thì nghỉ một chút. Đi với tớ cho đỡ cô đơn.”
Và thế là tớ bắt đầu kể câu chuyện của mình, rồi dần dần kể câu chuyện của những người giống tớ, những người độc thân nhưng không hề yếu đuối, những người lặng lẽ mạnh mẽ theo một cách rất đẹp.
Tớ muốn tạo ra một hành trình để những “con ngựa nhỏ” như tụi mình được thở, được nghỉ, được cười, được khóc, và được nhìn thấy chính mình rõ hơn, không phải qua ánh mắt của người khác, mà qua sự dịu dàng của trái tim mình.