Nhà của Bu - Homestay Hà Nội

Nhà của Bu - Homestay Hà Nội Homestay Nhà của Bu- Nơi lưu giữ những cảm xúc và kỷ niệm trong hành trình của bạn

Tuyệt quá 😆😆🔥🔥🔥
04/03/2026

Tuyệt quá 😆😆🔥🔥🔥

Nhà của Bu có tòa nhà 6 tầng tại Trung Kính Cầu Giấy, 75m2/tầng, bao gồm cả studio và căn hộ 1 ngủMuốn cho thuê dài hạn ...
02/03/2026

Nhà của Bu có tòa nhà 6 tầng tại Trung Kính Cầu Giấy, 75m2/tầng, bao gồm cả studio và căn hộ 1 ngủ
Muốn cho thuê dài hạn từng phòng 🌿
🔥 Thang máy
🔥 Ngõ rộng ô tô vào tận nơi
🔥 Phòng tiện nghi, cực chill ❤
Địa chỉ : Ngõ 193 Trung Kính
Liên hệ : 0965911865

Http://facebook.com/homestaynhacuabuhanoi/

Mời bạn tới Khánh Hòa xinh đẹp!
25/02/2026

Mời bạn tới Khánh Hòa xinh đẹp!

Ẩn mình giữa đầm Nha Phu, làng cổ Hà Liên hơn 370 năm tuổi vẫn giữ nguyên nếp sống truyền thống và đang được định hướng phát triển du lịch cộng đồng, gắn bảo tồn văn hóa với sinh kế bền vững cho người dân.

Hà Nội thì khách vắng chẳng giống Nha Trang, nhưng mà ai cũng rất bận,  ai cũng đi chơi còn mỗi bà...Tấm này ở nhà dọn p...
20/02/2026

Hà Nội thì khách vắng chẳng giống Nha Trang, nhưng mà ai cũng rất bận, ai cũng đi chơi còn mỗi bà...Tấm này ở nhà dọn phòng 😁
Khách đến nhà Bu lần này là đích thân bà Bu dọn dẹp và xịt nước hoa nà hị hị....

NGƯỜI HÀ NỘI GỐC....TRAI PHỐ CỔ – NHỮNG  HÀO HOA THẮP SÁNG THÀNH HÀ NỘI (Bài viết hay đến từng câu, thậm chí từng chữ).T...
20/11/2025

NGƯỜI HÀ NỘI GỐC....
TRAI PHỐ CỔ – NHỮNG HÀO HOA THẮP SÁNG THÀNH HÀ NỘI (Bài viết hay đến từng câu, thậm chí từng chữ).

Tôi sinh ra ở Hà Nội, lớn lên tại số 91 Trần Hưng Đạo – nơi khi ấy là Nhà hát Nhân dân, dựng trên nền khu Đấu Xảo cũ, trước khi biến thành Cung Văn hoá Hữu nghị Việt Xô. Tôi học cấp một ở trường Trưng Vương, hít thở mùi hoa sấu và long não trên con phố ấy, rồi theo gia đình chuyển về những khu tập thể thời bao cấp, nơi cầu thang sắt rỉ và tiếng loa phường thay cho đồng hồ báo thức. Vì thế, tôi không tự nhận mình là trai phố cổ – tôi không thuộc về những con phố Hàng với mái ngói nghiêng và bức tường vàng rêu phong – nhưng tôi là chứng nhân, là kẻ từng sống giữa họ, từng ngồi quán cà phê Giảng, từng nghe họ nói, từng học được ở họ một thứ mà cả đời vẫn chưa thôi biết ơn: cách sống có phong độ trong thiếu thốn.

Tôi đã thấy họ, những “cậu Hà Nội” của thời bao cấp – không cần sang trọng, vẫn sang; không cần nhiều tiền, vẫn có khí chất; không cần dạy ai, vẫn khiến người khác học theo. Họ không nói về đạo đức, họ là đạo đức trong hành vi. Không tuyên ngôn về văn hoá, họ chính là văn hoá trong dáng đi, trong lời nói, trong cách đặt chén trà xuống bàn. Tôi lớn lên giữa những người như thế, và có lẽ chính họ đã dạy tôi hiểu điều này: một thành phố không được đo bằng số toà nhà hay ánh đèn, mà bằng tư thế của những người đàn ông biết cúi đầu chào nhau giữa ngã tư.

Hà Nội từng có một lớp người như thế – những chàng trai sinh ra giữa lòng thành phố, lớn lên trong mùi hoa sữa, tiếng tàu điện leng keng, và những buổi chiều phố Trần Hưng Đạo rơi đầy lá sấu. Họ không cần nhiều tiền, không cần chức tước, chỉ cần một chiếc áo len Tiệp cũ, một đôi giày da đánh sáng, và một nụ cười biết giữ chừng mực. Họ đi qua thời bao cấp không bằng sức mạnh, mà bằng phong độ. Họ có thể thiếu mọi thứ, trừ cách sống. Có người gọi họ là công tử, có người gọi là trai phố, có người chỉ bảo: “Cái cậu ấy, Hà Nội lắm.” Ừ, đúng, Hà Nội lắm – nghĩa là không ồn ào, không vội, biết nhìn xa mà vẫn giữ lòng gần, biết nói ít mà khiến người khác muốn nghe thêm.

Cái thời ấy, phố phường còn yên tĩnh, và đàn ông Hà Nội có một đặc quyền: được nghèo mà vẫn sang. Họ nghèo đến mức tem phiếu cũng phải đếm từng ô, nhưng sáng nào vẫn cạo râu gọn, chải tóc bóng, và đi qua gương như thể đang duyệt đội hình của phẩm giá. Họ không mặc để khoe, họ mặc để tôn trọng chính mình. Chiếc áo sơ mi được là phẳng bằng bàn là than tổ ong, đôi quần kaki thẳng ly, cái khăn lụa mẹ để lại, tất cả đều mang dáng vẻ của sự chỉn chu đến mức thành đạo đức. Một “cậu Hà Nội” bước ra phố giống như một đoạn nhạc jazz: vừa ngẫu hứng, vừa có kỷ luật, vừa tự tin, vừa man mác buồn. Họ không khoe tri thức, vì tri thức thật không cần chứng minh. Họ đọc nhiều, hiểu nhiều, và biết cách im lặng đúng lúc – vì im lặng, ở Hà Nội, từng là dấu hiệu của người thông minh.

Trong quán cà phê Giảng mờ khói, trong tiếng nhạc từ chiếc radio Liên Xô rè rè, họ bàn chuyện thơ, chuyện đời, chuyện đàn bà, bằng giọng nửa đùa nửa thật, nửa châm biếm nửa thương cảm. Họ tin rằng sự hào hoa là thứ duy nhất không bị đánh thuế. Có người ngồi cả buổi chỉ để nhìn ra phố, ngắm dòng người đi qua, nhấp từng ngụm cà phê nhỏ, như thể đang uống nỗi buồn của thành phố bằng thìa bạc. Họ yêu Hà Nội như người yêu một người đàn bà – không cần phải chiếm hữu, chỉ cần được ở gần. Ai đã từng thấy họ bước đi trong những chiều sương ở Nguyễn Du, lặng lẽ mà tự tin, sẽ hiểu: có những người chỉ cần xuất hiện cũng đủ làm cho không khí trở nên có văn hóa.

Nhiều người hỏi, tại sao trai Hà Nội hiếm khi làm chính khách. Có lẽ vì họ yêu cái đẹp quá. Mà quyền lực, vốn là một trò chơi của giả vờ, không hợp với những người thật sự biết sống. Họ chọn nghệ thuật, chọn báo chí, chọn thơ ca, chọn những con đường không bao giờ dẫn đến giàu có, nhưng luôn dẫn đến lòng tự trọng. Họ sống không để thắng ai, mà để không thua chính mình. Giữa một xã hội đang tập quen với khẩu hiệu, họ giữ lại điều mà người khác quên: quyền tự do của cái đầu và sự tinh tế của trái tim. Họ tin rằng một người đàn ông không cần phải lớn tiếng mới mạnh mẽ, không cần phải giành giật mới chiến thắng, không cần phải được tung hô mới có giá trị. Họ sinh ra để cảm, để chơi, để viết, để nghĩ – chứ không để giành giật. Những người học Chu Văn An, Trưng Vương, Lý Thường Kiệt, Việt Đức… – con trai phố cổ, lớn lên với tiếng đàn guitar, với “Giọt mưa Thu”, với những tập thơ chép tay của Xuân Quỳnh, Hoàng Cầm, hay Onga Becgon. Họ học giỏi, đọc nhiều, tranh luận thông minh – nhưng đến khi phải chọn, họ chọn sống cho cái đẹp, chứ không cho quyền lực.

Có người bảo trai Hà Nội lười. Không đúng. Họ chỉ biết rõ giá trị của nhịp sống. Họ không chạy, vì biết rằng kẻ chạy vội thường không thấy gì ngoài bụi. Họ không chen lấn, vì biết rằng đó là biểu hiện của người không tin mình có chỗ tại nơi cần thiết . Họ sống thong thả như thể đang đối thoại với thời gian. Thói quen uống trà một mình, đi bộ chậm rãi, đọc sách bên cửa sổ, không phải là nhàn hạ, mà là một cách phản kháng âm thầm với thế giới vội vàng. Trong họ, có một niềm kiêu hãnh lặng lẽ: Ta có thể mất tất cả, nhưng ta không để mất cách ta sống.

Thế hệ ấy không có nhiều người giàu, nhưng họ có nhiều người tử tế. Họ sống bằng trí óc và lòng tự tôn, bằng sự trung thành với cái đẹp và niềm tin rằng văn minh bắt đầu từ cách một người đàn ông rót nước cho người khác. Họ là thế hệ mà bàn tay có thể chai, nhưng cử chỉ thì mềm. Họ biết lắng nghe người khác nói, biết cúi đầu chào, biết giữ lời hứa như giữ một giao ước thiêng. Và khi yêu, họ yêu bằng sự thông minh – không hứa nhiều, nhưng đã nói thì nhớ mãi. Có người tặng người yêu một cuốn thơ Nguyễn Bính, có người chỉ viết vài dòng chữ trên giấy pơ-luya rồi cất trong ví. Yêu như thế, làm sao quên được.
Họ không có nhà lầu, xe hơi, nhưng có những buổi tối ngồi ở hồ Thiền Quang, gảy guitar gỗ, hát “Diễm xưa” cho những cô gái tóc dài đi qua. Trong bóng đêm, giọng hát ấy vừa buồn vừa trong, vừa như lời cầu nguyện, vừa như lời khẳng định: “Chúng tôi vẫn sống đẹp, dù không ai khen.” Họ không đòi hỏi thành phố phải hiểu mình, chỉ mong giữ được sự tử tế của một kẻ biết mỉm cười khi bị đời hiểu nhầm.Họ không tạo ra quyền lực, nhưng họ tạo ra khí chất.Và đôi khi, trong lịch sử, chính khí chất mới là thứ khiến một thành phố không bị xoá tên.

Người Hà Nội thật sự không bao giờ cũ. Họ chỉ lùi dần, như một lớp ánh sáng dịu nhẹ. Họ không cần ai nhớ tên, vì họ biết, văn hóa thật không nằm trong bảng vàng, mà trong khí hậu tinh thần của một nơi chốn . Mỗi thành phố có một thứ hương riêng, và hương của Hà Nội là do chính họ tạo ra – những người đàn ông điềm tĩnh, biết mặc đẹp trong nghèo thiếu , biết nói chuyện có duyên, biết lặng lẽ chịu đựng, và biết cười khi mọi thứ xung quanh xô lệch.

Ngày nay, giữa phố sáng đèn và tiếng xe ồn ào, bóng dáng họ thưa dần. Nhưng nếu ta đi qua một góc Bà Triệu lúc chiều nghiêng, thấy một người đàn ông trung niên, áo dạ sẫm, tay đút túi, bước chậm, ta sẽ biết: “Cậu Hà Nội” vẫn còn đó. Không phải để hoài cổ, mà để nhắc rằng, từng có một giống người đã sống đẹp đến mức thời gian cũng phải chậm lại khi họ đi qua.

Tôi tin, mỗi thành phố cần có những người như thế – những người không cần quyền lực để tạo ảnh hưởng, không cần giàu để sang, không cần ồn ào để được nhớ. Họ là thước đo của văn minh, là nhịp tinh thần của đô thị, là phần nhân hậu trong từng viên gạch xám. Họ chứng minh rằng, dù ở bất kỳ thời nào, đàn ông thật sự không được định nghĩa bằng ví tiền, mà bằng cách anh ta bước qua một buổi chiều gió lạnh – có thể nghèo, có thể đơn độc, nhưng vẫn ngẩng đầu.

“Đừng sống nhỏ bé, vì thế giới cần thấy ánh sáng của bạn” - có lẽ nếu ai đó từng nói vậy, thì trai phố cổ thời bao cấp chính là minh chứng sống. Họ thắp sáng Hà Nội không bằng điện, mà bằng cách giữ phong độ giữa thiếu thốn. Họ tin rằng tình yêu, cũng như cuộc đời, chỉ thật sự đẹp khi không hoàn hảo , khi trong dở dang vẫn có ánh sáng của nhân phẩm và lòng tự trọng. Và họ hiểu hơn ai hết rằng: kiêu hãnh không bao giờ là điều có thể mặc cả. Người đàn ông Hà Nội có thể mất việc, mất tiền, thậm chí mất cả cơ hội, nhưng không bao giờ mất tư thế. Bởi chính cách họ đứng giữa đời, lặng lẽ, đàng hoàng, và không cần chứng minh đã là một ngọn đèn.

Thành phố này còn sống là nhờ họ. Những người đàn ông từng biết xấu hổ khi ăn nói to, từng lau giày mỗi sáng, từng cúi đầu khi đi qua tượng đài, từng giữ trong ngăn ví một tấm ảnh người yêu cũ – như một mảnh Hà Nội riêng. Và tôi tin, khi gió đầu mùa lại về, thổi dọc phố Trần Hưng Đạo, qua hàng sấu già, mùi ấy – cái mùi kiêu bạc dịu dàng – vẫn còn ở lại. Vì Hà Nội, rốt cuộc, không nằm trong bản đồ, mà trong cách một người đàn ông bước đi giữa phố, chậm rãi, tự tin, thanh lịch, và một chút… buồn.

Bài viết của người Hà Nội phố cổ Nguyen Tien Thanh

Hoa sữa vẫn nồng nàn đầu phố đêm đêm...
08/11/2025

Hoa sữa vẫn nồng nàn đầu phố đêm đêm...

Ngõ nhỏ phố cổ Hà Nội cuối thu đầu đông ❤Những cơn mưa nhẹ rả rích, kéo dần mây lạnh về, không khí lạnh dần, những hạt m...
03/11/2025

Ngõ nhỏ phố cổ Hà Nội cuối thu đầu đông ❤
Những cơn mưa nhẹ rả rích, kéo dần mây lạnh về, không khí lạnh dần, những hạt mưa rớt vào mặt bắt đầu thấy buốt nhẹ
Bắt đầu cái mùa đông chỉ có người Hà Nội mới thấm thía nó
Mỗi năm đông đến rồi lại đi, người Hà Nội sống vậy riết thành quen, thành cái gì đó không nói ra được, đi đâu cũng nhớ về...

25/10/2025

❤Hà Nội! Những căn nhà nhỏ bé trên những con phố lớn về tầm vóc thời gian, lịch sử cũng như vẻ đẹp tự nhiên. Và nếu đã tới Hà Nội thì bạn sẽ phải check in tại Hàng Ngang, trục phố nổi tiếng các thời đại : Hàng Ngang - Hàng Đào - Đồng Xuân, và nơi đây Homestay Nhà của Bu có 1 căn nhà nhỏ bé nằm ngay mặt phố, mang đầy đủ hơi thở đương đại của cuộc sống Hà Nội, sống động hàng ngày từ sáng tới đêm ....
Căn phòng nhỏ bé, có đủ cho bạn view 300 độ phố phường Hà Nội nên thơ...
Có phòng tắm cool với bồn tắm xịn cho các bạn hưởng thụ...
Có trà cafe miễn phí để các bạn nhâm nhi ly cafe chill trong chiều chậm buông....
Không gian nhỏ nhưng đủ đầy cho bạn 1 kỳ nghỉ lý tưởng 🌿❤
Dưới nhà là phố chợ đêm đi bộ, sầm uất, vô cùng phong phú sản vật của Hà Nội
Đi 300m thẳng ra Hồ Gươm, quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục lịch sử, dạo 1 vòng quanh bờ Hồ Hoàn Kiếm để hưởng trọn không khí của người Hà Nội, nhịp sống bình dị nơi đây, chụp 1 vài bức ảnh với Tháp Rùa, cầu Thê Húc, tháp Bút, tháp Nghiên ....
Đặc biệt, nếu ai thích cảnh hoàng hôn thì Hồ Gươm là một trong 3 nơi có hoàng hôn rất đẹp ( 2 nơi còn lại là Hồ Tây và cầu Long Biên sông Hồng)
Khi hoàng hôn rực rỡ buông xuống, quanh hồ nhiều thiếu nữ, nam thanh xinh đẹp trong tà áo dài rong chơi đùa nghịch trong ráng chiều đầy chất thơ.....
Còn nhiều điều lắm lắm của Hà Nội , không tả hết được trong vài dòng, nên hay nhất là bạn thu xếp đến Hà Nội 1 chuyến, để có những khoảng khắc đáng nhớ trong hành trang cuộc đời mình...
Và bạn nhớ ở Hà Nội có Homestay Nhà của Bu nhỏ bé, dễ thương, ấm áp và mến khách nữa các bạn nha 😊😘❤🌿
🎁 Luôn miễn phí nước, trà và cafe
🌿Homestay Nhà của Bu - Nơi ở của những kẻ Mộng Mơ ❤🌿
🌿Homestay Nhà của Bu - Một phần trong hành trình của bạn ❤🌿
☎ Hotline 0965912865
🌏 Địa chỉ tại Hà Nội
1/ 52 Hàng Ngang
2/ 43 Cửa Nam
3/ 46 Nam Ngư
4/ 40 Tạ Quang Bửu
5/ Ngõ 5 Từ Hoa ( đối diện ks Intercontinental)
6/ 193 Trung Kính
#

1 đề xuất Thu Hà Nội cũng khá hay, bổ sung thêm mấy quán cafe Trần Hữu Huân ngắm nắng đẹp thôi rồi, ngắm bình minh, hoàn...
29/09/2025

1 đề xuất Thu Hà Nội cũng khá hay, bổ sung thêm mấy quán cafe Trần Hữu Huân ngắm nắng đẹp thôi rồi, ngắm bình minh, hoàng hôn trên cầu Long Biên đều đẹp hết cả....
Ngoài ra ở nhà Bu 52 Hàng Ngang phố cổ có view phố cũng cực chill luôn nhé 💕🤗

10.5K lượt thích, 261 bình luận. “Lịch đi chơi mùa Thu Hà Nội”

Address

52 Phố Hàng Ngang/Phường Cửa Nam/Thành Phố
Hanoi
100000

Telephone

+84965912865

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhà của Bu - Homestay Hà Nội posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Nhà của Bu - Homestay Hà Nội:

Share