08/11/2023
HÀNH TRÌNH SĂN MÂY- CHUYẾN CÔNG TÁC CHƯA CÓ HỒI KẾT
[2/11-6/11]
Bản Kẻ- Xã Ngọc Chiến- Huyện Mường La- tỉnh Sơn La
16h chiều bắt đầu tại ĐH Y Hà Nội, một chiếc xe wave, mình và thầy Sara lên đường. Một hành trình 300km kéo dài, ước chừng 1 ngày rưỡi, tuy mệt mà vui.
[Ngày 1-2 Di chuyển]
16h chiều mình bắt đầu di chuyển từ cở sở tại Tôn Thất Tùng, lúc đấy trời cũng đang con sáng sủa lắm, chắc mẩm là đến tối sẽ đến Mộc Châu và nghỉ tối tại đấy để lấy sức mai chiến tiếp. Tuy vậy, vì là lần đầu đi đường xa cũng chưa có nhiều kinh nghiệm và có đem theo một số đồ nên tốc độ đi hơi chậm so với dự kiến. Đến lúc trời tối, thì hai thầy trò mới đến Hoà Bình thôi. Sức khoẻ thầy chưa thực sự ổn định nên thầy và mình quyết định dừng chân tại Hoà Bình để mai xuất phát sớm.
Buổi sáng, mình bắt đầu di chuyển. Sau hành trình dài miệt mài qua các tỉnh thì mình cũng đên với Mộc Châu. Những địa danh mới chi nghe qua sách giáo khoa như Pha Luông trong bài thơ Tây Tiến, mình cũng có cơ hội để thấy và cảm nhận trực tiếp. Trước cũng đi lên Sa Pa với bố mẹ rồi nhưng cảm giác cầm tay lái đổ đèo, cảm tưởng nhưng con dốc sát vách đám cao cheo leo, đi mãi đi mãi mới thấy đỉnh dốc, cảm nhận cơn gió lạnh sảng khoái, ngắm khung cảnh hùng vĩ của đất trời mới thấy thế nào là đi phượt. Dừng chân tại một địa điểm, thầy mình chia sẻ rất nhiều về các địa danh, thông tin và các kiến thức cần thiết thấy bản thân vẫn giống như con chim sẻ lần đầu rời tổ vậy. Thầy và mình trò chuyện một hồi lâu, được cái đi đâu mọi người đều khen hai thầy trò thời trang độc lạ và xinh đẹp, trong giống người dân tộc. Còn giống với dân tộc nào thì không biết. Mình vẫn nói nửa đùa nửa thật: Dạ đây là phong cách của bọn em nhưng nhập gia vẫn nên tuỳ tục ạ. Cái cảm giác ngắm nhìn sự hùng vĩ, hoang sơ của núi rừng Tây Bắc rất khó tả, đẹp một cách lộng lẫy, hùng tráng. Là một kiến tạo đẹp tuyệt đối của thiên nhiên tạo hoá. Mỗi khi vượt qua những con dốc liên tục trong cái khí lạnh vùng Tây Bắc nó vừa đem lại sự sáng khoái vừa kích thích sự tò mò, máu phiêu lưu của mình. Mình vừa đi vừa nghĩ có khi đây có phải là cảm giác của một chàng trai chinh phục cô gái mình yêu không nhỉ?
Sau khi đến thành phố Sơn La cứ tưởng bản thân đã đến nơi, được thảnh thơi đi đường bằng ngon ơ rồi nhưng không nha, đường đời, đường tình đâu có dễ dàng thế. Kết thúc leo dốc tập 1 chúng ta đến với leo dốc tập 2 nào. Mình thì không ngại đổ đèo đâu vì đi được gần 1 ngày cũng quen tay lái và cảm giác bắt nhịp được không gian rồi, chỉ thương thầy đi đường mệt vì thầy cũng đã không khoẻ sẵn rồi, nhưng thương trò thầy vẫn cũng đi cùng. Đọc đến đây nhiều bạn thắc mắc, ủa sao không đi ô tô cho lẹ mắc gì đi xe máy cho cực. Cũng nhiều lý do lắm, do sức khoẻ, do không quen ô tô nhưng trên hết là bản thân muốn thử thách giới hạn một lần để xem sau bao năm đi du lịch với mẹ và dì trên đủ phương tiên, ô tô, tàu hoả, tàu thuỷ, máy bay thì cháu nó có đến được điểm nó thích bằng chiếc xe máy không.
Nếu bạn đã đi được đèo và gấp khúc liên tục ở Mộc Châu thì lên huyện Mường La (Sơn La) chỉ là tăng độ tập trung và cường độ nhanh tay nhanh mắt, luyện huyết áp và nhịp tim. Tầm 17h mình đến Bản Kẻ và 18h thì vào được Bản Lướt- chỗ Homestay thầy và mình ở. Sau nhiều giờ nỗ lực, thì cũng có mặt tại đúng nơi lệch khoảng 3h so với dự kiến.
Con cảm ơn thầy vì thầy đã đồng hành với con trong suốt chuyến đi…
To be continued…
Nguyen Sara
Bảo Thiện N.