10/10/2022
Ngày tôi rời đi, mẹ nói rằng: “Con đi mà thấy cuộc sống không tốt thì nhớ quay về nhé!”. Mẹ cũng không biết được quyết định của tôi muốn đi xa để lập nghiệp như thế nào. Tôi chỉ muốn trưởng thành, muốn tự lập và sống xa gia đình như bao nhiêu người khác. Nhưng cũng quên nghĩ rằng có bao nhiêu người chỉ muốn sống bên cạnh ba mẹ mình thôi…
Thời sinh viên, tôi thấy con bạn thân khóc thút thít trong phòng trọ, mắt đỏ nghẹn ngào, nghĩ rằng bạn nhỏ “thất tình”. Nhưng rồi ngồi uống nước và tâm sự, nhỏ nói nhớ nhà, nhớ ba mẹ. Rồi nhỏ lại khóc. Khi ấy tôi chỉ biết động viên và bảo cố lên thôi. Vì đã bao giờ tôi rời xa gia đình được hơn một tuần lễ đâu.
Rồi đến cả thằng bạn thân cũng vậy. Dù mạnh mẽ đến đâu thì gia đình vẫn luôn là cung bậc cảm xúc nặng nề của con người. Vì điều kiện không cho phép phải đi làm xa gia đình, và mong muốn lập nghiệp. Một buổi ngồi lại với nhau, hắn bảo nhớ nhà, lo cho ba mẹ ở quê đang bệnh tật, lo cho em trai đang đi học ở nơi xa đất nước. Rồi làm bao nhiêu tiền gửi về cho ba mẹ nhưng bao nhiêu là đủ để ba mẹ được mạnh khỏe. Điều mà ba mẹ hắn muốn nhất là con cái được ở cạnh mình và chỉ cần vậy là đủ. Hắn khóc! Một đứa con trai cứng rắn đến đâu cũng không thể bỏ được gia đình.
Tôi cứ nghĩ, phải đi xa, lập nghiệp thì mới có tương lai được, rồi bao nhiêu người nói rằng tôi nên đi xa quê hương để lập nghiệp thì mới khá được. Chẳng hiểu sao tôi lại tin và quyết tâm đi xa dù ba mẹ có nói thế nào. Hai mươi mấy năm, chưa từng có cảm giác xa gia đình và muốn được ở nhà như vậy. Chỉ mới một thời gian ngắn thôi, tôi đã thấy thật khó cho cảm xúc của chính mình rồi. Vậy mà những người bạn xa nhà của tôi lại chịu đựng được lâu như vậy.
Đôi khi muốn đạt được điều gì đó bạn cần hy sinh đi nhiều thứ! Có phải tôi đang chạy theo danh vọng, tiền tài mà bỏ rơi gia đình không?
Bước qua nửa đêm, tôi lại nhớ rằng là sinh nhật của mẹ. Tôi muốn làm nhiều thứ như những năm trước đây. Năm nào đó, tôi cùng hai đứa em góp tiền lại mua cho mẹ một cái kẹp tóc. Chỉ là kẹp tóc thôi mà mẹ cũng rất vui rồi. Cũng năm nào đó, tôi và những đứa em lại tặng cho mẹ áo khoác, thấy mẹ mặc và đi khoe với hang xóm rằng mấy đứa con tặng. Mẹ vui như vậy đấy… Nhưng năm nay thì… biết chọn món quà nào cho mẹ đây… muốn nhấc máy lên gọi về mẹ, nhưng sợ lại không cầm được nước mắt nữa....
Những điều mà bất cứ ai làm ba, làm mẹ mong muốn là con cái được thành đạt, trưởng thành hơn và có thể có được một mái ấm cho con cái thôi. Nhưng trong suy nghĩ của những người con bây giờ có chắc rằng ai cũng hiểu được ba mẹ mình không? Ai ai cũng đều chạy theo cuộc sống, tương lai mà quên mất người đã sinh ra và nuôi dạy mình. Họ rời xa, họ theo vợ, theo chồng, rồi lo cho con cái của họ chứ có mấy ai nghĩ về ba mẹ của mình không?
Đêm nay, làm việc đến khuya con lại nhớ tới gia đình mình… Muốn được trở về như những ngày xưa ấy, muốn được ở nhà, ở cạnh ba mẹ dù có ai nói bất cứ điều gì đi nữa…
Chỉ là con nhớ nhà…
-nguồn:blogradio