R&C Tourist

R&C Tourist Là một nơi để chia sẻ những kinh nghiệm, suy nghĩ về cuộc sống, những chuyến

14/11/2019

WOWWWWW 😜😜😜!!!

[GÓC NHẢM NHÍ]Nếu bạn làm mất iPhone 6, hôm sau được mẹ mua cho chiếc iPhone 7 nhất định bạn sẽ rất vui. Nếu bạn chia...
03/10/2019

[GÓC NHẢM NHÍ]

Nếu bạn làm mất iPhone 6, hôm sau được mẹ mua cho chiếc iPhone 7 nhất định bạn sẽ rất vui. Nếu bạn chia tay người yêu, vài hôm sau người bạn thầm ngưỡng mộ đến tỏ tình với bạn, nhất định bạn sẽ hạnh phúc ngay trở lại.

Thật ra con người không phải sợ mất đi. Cái chúng ta sợ nhất chính là sau khi mất đi rồi, sẽ không tìm lại được phiên bản nào tốt hơn nữa.

Giữa người với người, đừng nói đến chuyện xứng hay không xứng, phù hợp là tốt rồi!

Một chiếc bật lửa giá 3 ngàn cũng có thể châm điếu thuốc vài triệu. Một bữa tiệc mấy chục triệu cũng không thoát khỏi gói muối 5 ngàn!

Chè xoài Nguyễn Trường TộNhiều người Hà Nội từng ăn chè xoài, cũng có người chưa biết đến món này. Nhưng nếu đã ăn và th...
02/10/2019

Chè xoài Nguyễn Trường Tộ

Nhiều người Hà Nội từng ăn chè xoài, cũng có người chưa biết đến món này. Nhưng nếu đã ăn và thích vị thanh ngọt của món chè lạ, thực khách đều tìm đến đầu phố Nguyễn Trường Tộ, nơi có hàng chè đông khách nhất Hà Nội.
Nằm ở số 2 Nguyễn Trường Tộ, đoạn giao với phố Hàng Than, hàng chè Hong Kong luôn tấp nập khách đến ăn. Quán có hàng chục món chè, thạch rau câu nhưng hầu hết mọi người đều nếm thử chè xoài trước tiên, rồi mới lựa chọn các loại khác. Xoài được cắt miếng, đem nấu đông cùng rau câu rồi để ra bát nhỏ. Tiếp đến cho một lớp kem trộn sữa lên bề mặt. Vì thế khi ăn, thực khách sẽ cảm thấy vừa có vị béo ngậy của sữa, vừa có vị thanh của xoài. Mỗi bát chè xoài có giá 8.000 đồng.

Review Đà Lạt 5 ngày 4 đêm: 3 triệu VNĐ"Đà Lạt - nơi mà 1m vuông đất chụp được 10 kiểu ảnh " - "Nơi dành cho những cô gá...
01/10/2019

Review Đà Lạt 5 ngày 4 đêm: 3 triệu VNĐ

"Đà Lạt - nơi mà 1m vuông đất chụp được 10 kiểu ảnh " - "Nơi dành cho những cô gái nhỏ, yêu những điều đơn giản nhất ".

Hành trình cuả mình từ 30/10-3/11

Mình đã từng không muốn đến Đà Lạt vì nhiều lý do: vì nghe kể lại, nghe người ta nói, nghe các bài hát về Đà Lạt: 1 Đà Lạt buồn đến nao lòng!

Và 1 ngày khi được xem review từ 1 người bạn, xem review về đồ ăn, thứ mình yêu thích nhất, và cho đến khi cuối cùng khi được chính thức đặt chân đến thành phố tuyệt diệu này, đúng là trăm nghe không bằng 1 thấy, và mình đã chứng minh được: Đà Lạt không buồn như người ta nghĩ!

Về vé máy bay: mình book trước nửa năm. Giá 800k khứ hồi.
Mình book của Lisa Nhung Sđt 0934293805. Tư vấn nhiệt tình, bay nhanh giá rẻ. À mình đi từ sân bay Cát Bi nha. Chắc book sẽ rẻ và bay nhanh hơn ở Nội Bài.



Di chuyển khi đến Đà Lạt

- Từ sân bay Liên Khương di chuyển về trung tâm thành phố
Đà Lạt các bạn có thể di chuyển bằng xe bus về đến quảng trường với giá 40k 1 người. Hoặc có thể bắt taxi. Như bọn mình đi 2 người bắt taxi về đến nơi ở là 180k.

- Những ngày đầu đến bọn mình có thuê xe máy tại chỗ ở luôn giá xe ga 160k/ngày, xe số 100k/ngày. Mình khuyên các bạn nên đi xe máy để trải nghiệm cảm giác ở đây nhé. Đường ở đây không có đèn đỏ, các điểm thăm quan chụp ảnh chỉ cách nhau 5-10km.

- Nếu thuê xe máy 1 ngày các bạn có thể đi 5-7 điểm chỉ sợ không đủ sức. Thuê xe máy có cái lợi là bạn có thể tự do di chuyển bất kì đâu bạn thích, không cố định về thời gian giờ giấc. Đi ngang đường có thể xuống chụp ảnh bất cứ lúc nào.

Tuy nhiên các bạn chỉ nên đi xe máy ở những điểm gần, tham quan điểm xa các bạn nên thuê taxi trọn gói cả ngày nhé.

Đường Đà Lạt những điểm xa đa số là đèo dốc, giá thuê taxi trọn gói 600k/ ngày thăm quan được 3-4 điểm nhé.

Taxi có taxi Mai Linh ( mình chủ yếu di chuyển bằng hãng này ), taxi đỏ, taxi vàng... Lái xe ở đây sẽ giới thiệu với các bạn tất cả các điểm ăn chơi nhé. Cực nhiệt tình và dễ thương. Khi đi các bạn nhớ xin lại số để khi cần có thể gọi được xe luôn nha.

SĐT taxi mình đi A Lợi : 0123 6927868

Đến Đà Lạt ở đâu

Các bạn nên đặt phòng trước tầm 1 tháng tránh tình trạng hết phòng nhé. Các bạn có thể tham khảo một số chỗ đặt phòng trên Agoda nhé .

- 2 ngày đầu tiên mình ở: Là Nhà - Homestay - số 77 Hoàng Diệu - sđt 0903650377( nhớ sau khi book vé thì đặt phòng luôn kẻo hết nhé - phòng 1 hay 2 hay tập thể đủ cả luôn )
Chi phí: 300.000 – 650.000 VND/phòng. Giá giường dorm: 170.000 VND/giường. Giá thuê lều: 150.000 VND/lều/người.
Thêm 1 người thì thêm khoảng 100k.

Chắc chắn đây là chỗ ở mà mọi cô gái đều thích, vô cùng Vintage và đáng yêu. Ngày đầu tiên mình đến Đà Lạt trời mưa to không đi đâu được, tuy nhiên chỉ lượn lờ trong Là Nhà cũng đủ để có những bức ảnh so deep rồi nhé. Mọi ngóc ngách trong đây chỗ nào cũng đẹp, hơn nữa buổi tối nếu thích ăn BBQ nướng ngoài trời mn có thể liên hệ để Là Nhà chuẩn bị nha. 150k/ng thui nhé.

- 2 ngày sau mình ở Đà Lạt Note Hostel. Giá phòng 100k/người nhé. Anh chị chủ ở đây trẻ và nhiệt tình lắm. Buổi tối còn có thể nghe các nhóm đàn hát nữa nhé vì đây là quán cafe nữa ý. Địa chỉ: 3tr2 đường Thông Thiên Học.

- Hai homstay mình ở đều có dịch vụ cho thuê xe máy luôn. Xe ga hay xe số đều được nhé. Bạn nào muốn ở Là Nhà thì nên đặt phòng trước tránh hết nha.

Nguồn:gody.vn

Sáng chủ nhật, mình đi đâu?HÀ NỘI TRÀ ĐÁ VỈA HÈ: THÚ VUI GIÚP NGƯỜI TA TẠM QUÊN NHỮNG VỘI VÃ...Ở Hà Nội, thứ dễ mua nhất...
28/09/2019

Sáng chủ nhật, mình đi đâu?

HÀ NỘI TRÀ ĐÁ VỈA HÈ: THÚ VUI GIÚP NGƯỜI TA TẠM QUÊN NHỮNG VỘI VÃ...

Ở Hà Nội, thứ dễ mua nhất có lẽ là trà đá. Giá rẻ, chỉ 3.000 đồng và quán trà thì mọc lên khắp nơi: trên đường lớn, sâu trong ngõ hẻm, trước cổng cơ quan hay lọt thỏm giữa khu chợ đông đúc. Đã vậy, lúc ngồi ở quán ăn, từ bình dân đến cao cấp, bạn vẫn thấy ly trà đá len lỏi ở đó.

Người Hà Nội vốn cầu kỳ trong nhiều thứ, nhất là về khoản ẩm thực nhưng với trà đá, họ lại chẳng đề ra yêu cầu nào khắt khe. Quán trà sơ sài, hợp lại từ dăm ba chiếc ghế nhựa thấp, hộp xốp đựng hướng dương, cốc chén và một phích nước nóng. Quán nào "sang" hơn sẽ bán thêm cả kẹo bánh, đồ uống đóng chai.

Mặc kệ, "sang" cũng vậy mà tạm bợ cũng được, chỉ cần có trà đá, vậy là đủ để kéo khách về.

Uống trà đá không hẳn là thú vui, chỉ biết uống là uống. Uống để có chỗ ngồi nói chuyện cho thoải mái, để xua đi cơn khát, sự nóng nực, lạnh buốt hoặc đơn giản là cho đôi chân nghỉ ngơi sau những phút cuốc bộ, chạy xe cực nhọc.

Thực khách của quán trà đá rất đa dạng, từ nhân viên văn phòng cho đến bác lao công, từ người trẻ cho đến những ông cụ, bà lão tóc bạc phơ. Đi uống trà đá, người ta có thể ăn mặc đủ kiểu. Đang lúc phấn son trải chuốt hay khi quần đùi, áo cộc, chân đi dép tổ ong, mồ hôi nhễ nhại vẫn có thể ra quán, ung dung gọi một ly trà đá.

Hà Nội vội vã nhưng bên ly trà đá, hình như nhịp sống thoáng chốc chậm lại. Đang bận việc nhưng vì mệt quá, khát quá, người ta vẫn có thể tấp xe vào vỉa hè, ngồi xuống, uống cạn một ly trà đá. Nếu rảnh hơn hoặc lúc chờ đợi ai đó, trà đá là sự lựa chọn lý tưởng. Cứ uống thôi vì Hà Nội không vội được đâu!

Bên ly trà đá, người ta kể về đủ chuyện. Nào chuyện mẹ chồng nàng dâu, vợ chồng cãi nhau buổi sáng, chuyện yêu đương hay công việc ở cơ quan. Giữa phố xá người qua kẻ lại, họ cứ kể to và rành rọt, chẳng sợ ai nghe tiếng. Kể chán những chuyện vụn vặt, họ kể đến chuyện quốc gia đại sự. Phút giây ấy, họ như quên hết mọi áp lực bộn bề của cuộc sống. Quán trà nhỏ nhưng quán nào quán ấy như đều gánh đủ hỉ nộ, ái ố của bao nhiêu con người...

Bài viết: Hà Nội
Ảnh: ST

Mới đọc lại Doraemon và lướt voz, thấy một số thứ nên tổng hợp lại chơiCả 4 đứa Nobita, Chaien, Xeko, Xuka, Dekhi đều là...
27/09/2019

Mới đọc lại Doraemon và lướt voz, thấy một số thứ nên tổng hợp lại chơi

Cả 4 đứa Nobita, Chaien, Xeko, Xuka, Dekhi đều là dân phố cổ Tokyo, gốc thủ đô thanh lịch hàng chục đời. Từ nhà Nobita nhìn ra được tháp Tokyo, chứng tỏ phải ở quận nào đó như Hoàn Kiếm, Hai Bà Trưng. Bạn bè cũng quây quần quanh phố cổ. Trường học cũng là trường điểm cấp thành phố kiểu trường Chu Văn An. Có tập cả bọn quay về thời nguyên thủy thì ông cha tổ tiên chúng nó đã ở Tokyo rồi, chứng tỏ bọn này gốc phố cổ cực kì lâu đời, toàn trai phố, gái phố.

Đám này khác với đám trẻ con trong Conan, vốn là dân Tokyo 2, không phải phố cổ gốc.

Nhà Chaien mới là nghèo nhất vì nhà vách gỗ lợp, mẹ bán rau, bố làm thuê gì đó không biết. Chaien thậm chí toàn phải đi cướp đồ chơi của bạn, mới bé tí đã bị mẹ bắt bán hàng trong khi Nobita cả ngày chỉ ngủ. Có tập cả bọn chơi trò sửa nhà, sửa đến nhà Chaien thì chịu vì cũ quá, lại xây kiểu cũ, đúng kiểu nhà phố cổ, dỡ ra cái hỏng hết, đắt ở đất chứ nhà không ở được, trừ khi bán đi mua chung cư nhưng không bán vì còn phải buôn bán. Nhà Chaien đại diện tầng lớp buôn bán tiểu thương phố cổ. Những người buôn bán thường khá thô và thẳng nên Chaien thường xuyên bị mẹ tát giữa đường giữa chợ, không giữ ý cho con cái gì. Và có lẽ do bận buôn bán, ít giáo dục con cái nên Chaien mới thô lỗ, chuyên bắt nạt bạn bè, đúng kiểu trẻ trâu đường phố.

Nhà Nobita chính ra không nghèo. Nhà mặt tiền đất trung tâm phố cổ Tokyo, có hẳn sân vườn rộng rãi, tính theo giá thị trường có khi giờ phải 600 tỷ. Đã thế nhà còn đầy đủ tủ lạnh, máy giặt, tivi, bồn tắm... Nobita có hẳn phòng riêng, tủ sách to tướng. Ông Nobi còn đi chơi golf, bà Nobi thi thoảng vẫn shopping, đeo nữ trang đầy người. Nói chung nhà này đại diện tầng lớp công chức làm thuê ăn lương, đủ sống nhưng không dư giả.

Nhà Xuka tầng lớp khá giả, cũng mặt tiền phố cổ, vườn tược đàng hoàng. Nhà còn mua hẳn piano, violin cho con học, chứng tỏ nhiều tiền, có máu nghệ thuật, đại diện tầng lớp văn nghệ sĩ trung lưu, học thức. Cho nên Xuka mọi thứ đều không nổi trội nhưng cái gì cũng khá, đủ để kiếm một tấm chồng ngon lành.

Nhà Xeko thuộc tầng lớp đại gia, giới siêu giàu, làm ăn kinh doanh kiểu anh Cường Đô La. Giữa phố cổ Tokyo đất vàng đất bạc mà nhà Xeko xây nguyên biệt phủ to tướng. Nhà có đầy đủ siêu xe, du thuyền, biệt thự liền kề ở khắp nơi, thường xuyên cho con đi du lịch, check in sang chảnh.

Nhưng điều đáng nói là nhà Xeko không phải loại bần nông giàu xổi mà có gốc gác qúy tộc mấy chục đời. Lúc quay về thời nguyên thủy đã thấy nhà Xeko giàu hơn đám bạn, tới thời Edo lại là phú hào các kiểu. Bởi thế nên họ giáo dục con cái rất tốt, xứng đáng thuộc tầng lớp tinh hoa của xã hội, không loser như Nobita.

Có mấy tập Xeko khoe anh họ, ông nào cũng giỏi, tự thiết kế đồ họa, công trình, lắp ráp robot, cơ khí các kiểu. Bản thân Xeko cũng có nhiều thú vui tìm tòi tri thức như sưu tập côn trùng, cây cỏ, cổ vật… Xeko cũng vẽ đẹp, mê thiết kế thời trang, nghệ thuật lắm chứ. Nói chung đây là dòng họ tinh hoa của xã hội rồi, như kiểu Chaebol bên Hàn ấy.

Mà Xeko được cái chơi đẹp, nhà giàu như không kibo, có gì cũng chia cho các bạn, còn bao bạn bè đi du lịch chanh sả các kiểu. Người như này bảo sao em Xuka cứ bám dịt.

Nhà Dekhi ít được nhắc đến nhưng phải nói là khủng nhất. Nhà Dekhi giàu không kém gì Xeko vì có tập Nobita đi lạc trong nhà Dekhi do quá nhiều phòng. Nhưng cái giàu của Dekhi khác với Xeko. Xeko là kiểu đại gia còn Dekhi là trâm anh thế phiệt, con quan chức, chính khách, không chỉ có tiền mà còn có quyền, nên bố mẹ giáo dục cực kì nghiêm khắc, hạn chế cho chơi với đám trẻ con như Nobita, Chaien. Không bao giờ thấy Dekhi xuất hiện ở sân bóng chày vì thời gian đó để học hành, tiếp xúc giới thượng lưu. Vì thế nên Dekhi sau này làm tới tổng thống cơ mà, được giáo dục theo đường quan lộ từ bé. Nhà này cực kì bí ẩn, không bao giờ thấy lộ diện bố mẹ.

Đó cũng là lí do vì sao Chaien sẵn sàng táng sấp mặt Xeko nhừng thấy Dekhi là cứ phải dè chừng.

Dekhi đúng kiểu winner cái gì cũng biết, giỏi toàn năng, chuẩn con nhà người ta trong truyền thuyết. Có lẽ vì thế nên không được chơi chung và phiêu lưu cùng nhóm Nobita, cho vào thì end game mất, ai cân được.

Xuka ở tầng lớp giữa, lại xinh kiểu hoa hậu nên có thể cố gắng để tiếp cận được Dekhi, nhưng chắc cảm thấy không hợp với hồi bé chơi cùng hội thường dân nhiều quá nên vẫn chọn Nobita. Dù sao thì sau này Nobita cũng thành một đại kĩ sư về máy móc, không hề tầm thường.

À mà theo luật bù trừ thì có thể Dekhi là bê đê, bóng kín không thích gái, nên Xuka không cưới được, hoặc do Xuka từ bé đã đam mê làm phượt thủ nên nhà Dekhi không cho cưới.

Có thuyết âm mưu cho rằng Dekhi gay, tổng công, thích Nobita :v nhiều khi chơi chung với Xuka toàn hỏi về Nobita, sinh nhật Nobita còn nhớ để làm bánh =)) hóa ra mượn bánh bèo Xuka để tiếp cận em ngu thụ Nobita =))

Chẹp, có mấy đứa trẻ con mà bao quát xã hội nhỉ :v

Santiago, ông già và biển cả.Một ông lão 84 ngày ko câu được một con cá, một lão già cứng đầu ko chịu nhận sự giúp đỡ củ...
24/09/2019

Santiago, ông già và biển cả.

Một ông lão 84 ngày ko câu được một con cá, một lão già cứng đầu ko chịu nhận sự giúp đỡ của ai xung quanh, một câu chuyện kết thúc không có hậu. Khiến ta phải tự đặt ra câu hỏi "Ông ta được gì khi câu một con cá to chỉ để cho lũ cá mập cướp mất?"

Một tác phẩm kinh điển Ernest Hemingway. Một tác phẩm ai trong đời cũng phải đọc.

Tâm Sự – Truyện Ngắn: Chuyện Của Một Anh Chàng Về Thăm Quê HươngAnh là một gã thanh niên gầy guộc, đã mấy năm rồi chưa v...
23/09/2019

Tâm Sự – Truyện Ngắn: Chuyện Của Một Anh Chàng Về Thăm Quê Hương

Anh là một gã thanh niên gầy guộc, đã mấy năm rồi chưa về thăm cái đất đồng bằng miền trung mưa gió ấy, mỗi lần nghe miền quê bão lũ, anh buồn lắm, tôi thấy anh gọi điện về hỏi thăm mấy đứa em mà xót, đôi mắt anh cứ trầm ngâm sâu thẳm, dường như nghĩ đến điều gì xa xôi mà không thể thực hiện được, anh định nói rồi lại thôi, mồi điếu thuốc rồi anh lại buồn bã ngồi vào cái máy tính tiếp tục với công việc… Một hôm, hình như là 2h sáng, anh gọi cho tôi, bảo: “Kiếm tiền đi mai mốt về quê với tao, về có xí việc cái, sẵn rồi viết mấy bài chơi”

Gì mà gấp giữ mày -_-
Mày đi được không để tao đi một mình, tao công việc bù đầu đây mà còn phải đi nè, về có việc quan trọng
Ừ rồi rồi khi nào đi cứ alo tao
Thiết nghĩ, muốn về thăm quê thì cứ huỵch toẹt ra đi, còn bày đặt có việc, vả lại tôi cũng muốn đi phượt cho vui nên đồng ý, hai thằng mà đi chung thì có khối trò vui đây, ngồi nghĩ vu vơ lên kế hoạch chút ít rồi chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm, anh gọi tôi dậy cà phê thuốc lá rồi ngồi vẽ hết mấy địa điểm để đi, anh háo hức lắm, đôi lúc lại trầm tư xong cười một mình, tự nhiên tôi thấy sợ sợ :v
- Mà thôi giờ mày về xếp đồ đi, ra đón xe đi luôn chứ lỡ mai mốt có việc lại không đi được
- Anh nói: Thích thì chiều.

Thế rồi hai anh em xách balo lên đường…

Không có điều kiện để đi xe máy, nên qua những đỉnh đèo hay mấy khung cảnh nên thơ tôi biết hắn khó chịu lắm, nhiều lúc dán mặt vô cửa kính như con nít, tôi biết rõ hắn mà, nhìn vẻ ngoài chẳng ai nghĩ hắn là một blogger, lại là một blog về mảng thơ và tâm sự, đi với hắn chưa bao giờ tôi có khái niệm “ngắm” cảnh đẹp, hắn bắt tôi phải dừng lại, rồi “sờ” vào cảnh đẹp mới chịu, cứ chỗ nào yên tĩnh gió mát, hắn lại lôi sổ ra ghi ghi chép chép rồi hút hết điếu thuốc mới đi, tôi thì ngồi ngẩn tò te ra uống nước đóng mặt ngầu, vậy mà hắn chẳng thèm để ý tới thằng anh em của hắn đang nghĩ gì, cứ như con chim lâu năm trong lồng được thả. Hắn bảo: “Mấy cái cảnh như thế này, chừng vài năm nữa không còn nữa đâu mày à, tận hưởng đi”, không biết hắn có cảm nhận được tâm lý con gái bla bla không, chứ tôi thấy hắn khá lắm về cái khoản này…

Cảnh ở đâu mà trơ trọi xấu xí dữ mày?
Quảng Ngãi quê mày đây -_-
Ủa, à, mà nhìn kỹ thì đẹp mày à, kìa kìa, con trâu to vãi, cảnh đẹp phết
Tôi mắc cười quá mà không dám cười, muốn phá lên ha hả mà cố gắng giữ vẻ mặt điềm tĩnh: “ờ, mới nhìn thì không thấy không ra gì nhưng nhìn kỹ đẹp thiệt” –Lão đấm tôi một cái đau điếng.

Tới Đức Phổ, anh gọi xe ôm để đi vào nhà nội của anh trước, qua khỏi thị trấn náo nhiệt là những cánh đồng lúa chín, những con đường cát trắng ngoằn ngoèo, hai bên là những hàng dừa và những đàn trâu bò nằm nghỉ với cái bụng ú ụ .

– Chú chú, dừng lại cho con chụp cái con gì gì kia với chú , quả thực tôi hơi bất ngờ vì dẫu biết rằng anh nói được giọng ba miền, nhưng không ngờ anh nói ra được cái giọng quê đặc sệt Quảng Ngãi như thế, dường như anh biết điều đó, nhìn tôi cười rồi bảo: “Ghê hông mày” bằng cái giọng Hà Nội, giờ tới lượt chú xe thồ ngạc nhiên.

Nhìn anh chụp với vẻ mặt thích thú, anh chụp bụi tre, gặp cái mương anh cũng chụp, tôi trả tiền cho chú xe thồ luôn rồi cảm ơn, chú cười cười chỉ anh rồi nói: “thèng đó ha hể”

Một lát sau:

– Ủa -_- chú xe thồ đâu -_-
– Mày chụp lâu vậy không lẽ bắt người ta đợi -_- đi bộ đi vừa đi vừa chụp :V
– Ờ cũng gần tới rồi, có 20 cây số nữa thôi, quỷ xứ hà :))
– Thấy ghê quá mày, ngán gì.
Mồi điếu thuốc rồi hai anh em cuốc bộ trên con đường quê hương thoảng mùi lúa chín, đâu đó văng vẳng tiếng chim khách trên mấy ngọn khế, dường như chào đón hai vị khách từ rừng núi Tây Nguyên đến với làng đồng bằng miền quê này.

tam-su-chuyen-cua-mot-anh-chang-ve-tham-que-huong-01

Tới nhà nội nó, mới tới ngõ, nó đã hét to nội ơi con về chơi nè, ông của hắn lật đật chạy ra mừng lắm, cầm tay, xoa đầu, “trời ơi sao lâu lắm rồi con mới về quê, bữa nay lớn vầy rồi hả con…” Ông bảo tôi với hắn vào nhà, mấy đứa em đi học chưa về, chú thím còn đi làm, ông hắn già lắm rồi, tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền hậu với những nếp nhăn khắc khổ, nhìn là biết đã một thời trải sương dầm nắng, bươn chải biết bao nhiêu để nuôi ba và chú bác của nó… Ngồi nói chuyện hồi lâu, nó xin phép ông để tôi và nó đi dạo vài vòng xóm làng quê hương.


Gã dẫn tôi đi thăm nhà hàng xóm, cô quán nước cũng nhận ra gã, ai cũng hỏi han quá trời, khen gã đẹp trai :v mà sao gầy quá, gã cười ngượng. Cũng gần tối rồi, nên gã bảo đi những chỗ gần gần trước thôi, lão dắt tôi ra con sông mà lão bảo là con sông “tuổi thơ”, hồi 6 tuổi ngày nào lão cũng ra đây bơi đã lắm, ở đó có một cây cầu ván dài khoảng 500m bắt liền hai bên bờ sông, hít vài hơi trên cầu, lão nói “xem tao thả mình xuống con sông tuổi thơ đây”, nhưng đời không như mơ…

– Rầm… Á á á sao nước cạn khô vầy trời!

May là dưới đó cát mềm chứ không thì xong thằng bạn rồi, lượn vài vòng, anh lại dẫn tôi ra cửa biển, đàm đạo với mấy cụ già đánh cá, miết tới độ nhá nhem, tôi với anh dạo vài vòng rồi nói vu vơ về cuộc sống, tâm sự về đời người , anh chỉ cho tôi chỗ này ngày xưa là gì, ra sao, anh nói về lịch sử, anh chỉ cho tôi căn nhà của người cha đẻ phát minh ra máy ATM bây giờ.

“Cuộc sống mày à, đôi lúc ta cần những khoảng lặng yên bình như thế này để quên đi cái bộn bề ngoài kia, để rồi từ đó mà cố gắng hơn nữa về công việc, cuộc sống, mình đi, chứ mình không chạy trốn nó, đừng bao giờ nghĩ là ta chán cuộc sống thường nhật, nhờ cái ồn ào chen lấn đó mới có những giây phút như thế này…”

– Bốp… đang suy nghĩ thì hắn tát tôi một cái rõ mạnh rồi chạy về, định mệnh thằng này.

Thế đấy, dự là những ngày sau thú vị sẽ chất chồng thú vị, với lòng háo hức, tôi và hắn đi về với cái bụng đói meo và thèm một mâm cơm canh cá, cua đồng miền quê này. Hẳn nhiên đó không phải là ước mơ…

Các địa điểm vui chơi nổi tiếng và ở Bangkok phải đến một lần trong đời 😍
21/09/2019

Các địa điểm vui chơi nổi tiếng và ở Bangkok phải đến một lần trong đời 😍

10 ĐỊA ĐIỂM CÁC COUPLE PHẢI ĐI TRƯỚC KHI CƯỚI ❤Đi du lịch cùng nhau là một trong những cách hâm nóng tình cảm đấy các co...
20/09/2019

10 ĐỊA ĐIỂM CÁC COUPLE PHẢI ĐI TRƯỚC KHI CƯỚI ❤

Đi du lịch cùng nhau là một trong những cách hâm nóng tình cảm đấy các couple ơiii 😮. Trước khi cưới, tranh thủ đi hết 10 nơi này nhé

CÔNG TY CP PHÁT TRIỂN DU LỊCH R&C TOURIST tổ chức tour tháng 10 theo lịch này các bạn nhé !!!💥 12-13/10: Bắc Sơn ( hang ...
20/09/2019

CÔNG TY CP PHÁT TRIỂN DU LỊCH R&C TOURIST tổ chức tour tháng 10 theo lịch này các bạn nhé !!!

💥 12-13/10: Bắc Sơn ( hang Phượng Hoàng, Suối mỏ mắm, Vườn quýt Hang Hú, làng Homestay cộng đồng, Thác Đăng Mò.
Giá tour 1,1tr

🇻🇳 17/10: Resort Senrena Hòa Bình vui chơi và tắm khoáng 1 ngày : 820k

🎀 27/10: Hồ Đại Lải 1 ngày lễ đền 2 Bà Trưng và du thuyền lên đảo, bơi và vui chơi trên đảo : 520k.

🥑 31/10: Bắc Sơn 1 ngày (hang Phượng Hoàng, Suối mỏ mắm, Vườn quýt Hang Hú): 580k

Quý khách lưu ý đăng ký trước ngày đi 7 ngày.
Xin trân thành cảm ơn !
Liên hệ:
An: 0332762636
Oanh: 0983172755

𝗛𝗮̃𝘆 𝗥𝗮 𝗡𝗴𝗼𝗮̀𝗶, Đ𝘂̛̀𝗻𝗴 𝗕𝗼̉ 𝗣𝗵𝗶́ 𝗧𝘂𝗼̂̉𝗶 𝗧𝗿𝗲̉ 𝗖𝘂̉𝗮 𝗕𝗮̣𝗻Năm nay tôi 19 tuổi, đang làm một công việc với thu nhập ít ỏi nhưn...
19/09/2019

𝗛𝗮̃𝘆 𝗥𝗮 𝗡𝗴𝗼𝗮̀𝗶, Đ𝘂̛̀𝗻𝗴 𝗕𝗼̉ 𝗣𝗵𝗶́ 𝗧𝘂𝗼̂̉𝗶 𝗧𝗿𝗲̉ 𝗖𝘂̉𝗮 𝗕𝗮̣𝗻

Năm nay tôi 19 tuổi, đang làm một công việc với thu nhập ít ỏi nhưng lại bận rộn cả ngày lẫn đêm. Dĩ nhiên, tôi cũng khá lo lắng về tương lai và cũng luôn cố gắng hết sức để sau này có một chỗ đứng, để đỡ phải vất vả sau khi đã lập gia đình, để giúp đỡ bố mẹ và dành dụm một số vốn và hoàn thành ước mơ còn dang dở…

Nhưng đối với tôi, tuổi 19 là cái tuổi tràn đầy nhiệt huyết, là tuổi đôi chân luôn muốn đặt ở miền đất khác, là tuổi đôi mắt muốn nhìn về phía chân trời và con tim khát khao đi đến nơi đó chứ không phải chôn chân một chỗ và bị đè nặng bởi áp lực cuộc sống quá nhiều. Đúng là ở cái thời buổi này, cái thế kỷ 21 này có tiền sẽ mua được tiên, nhưng thời gian và tuổi trẻ thì ngàn vàng cũng không thể nào mua được.

Với khát khao được đi và trải nghiệm đồng thời mong muốn tương lai không mù tối, tôi dung hòa cuộc sống của mình để nó cân bằng, và rồi tôi có thể làm việc, có thể kiếm tiền, tuy không nhiều như những người khác, nhưng tôi được thả mình vào những chặng đường mới lạ ở cái tuổi đầu đời, tuổi 19 đầy nhựa sống.

Rất nhiều người, hay có thể gọi là đa số mọi người đều nghĩ rằng tuổi trẻ là để kiếm tiền, còn du lịch, phượt thì hãy để khi nào dư giả, có nhiều tiền đi mới thoải mái, đi theo tour cho an toàn, đi theo nhóm phượt có tổ chức mới vui, còn đi mà tính từng đồng bạc, tiết kiệm từng nghìn lẻ, không thấy khổ sở hay sao?

Khi các bạn còn tư tưởng ấy thì đôi chân các bạn đi nhưng có lẽ tâm hồn đang còn lạc ở xó phòng nào đó, đi ở đây là để ta mở mang tầm mắt, ta nhìn nhận, cảm nhận con đường đi, ta thấy được những cái mới mẻ khi bước ra khỏi cuộc sống đơn điệu thường nhật, ta xem người dân sống như thế nào, họ làm ăn ra sao, ở đây có những gì lạ, loài cây, loài chim gì lạ,… Chứ không phải bạn ngồi lên ô tô,vèo cái tới đích, ngồi khách sạn VIP với hai em kiều nữ, say xỉn trong bar và rồi ngủ tới sáng. Đối với các bạn như vậy là sướng? Đối với tôi – nó vô vị. Đi không phải để đến – đi là để dấn thân và trải nghiệm!

Có bạn hỏi : “Vậy tại sao ta không cố gắng kiếm thật nhiều tiền, khi cuộc sống đã ổn, ta sẽ phiêu du như ở tuổi 19, 20”? Khi các bạn đã già, qua tuổi 30, tâm hồn các bạn phần nào bị chai sạn, sức vóc, tiền bạc ở đây không phải vấn đề lớn nữa, sự cảm nhận đến từ con tim và sự khao khát mãnh liệt, tôi chắc rằng khi các bạn đã có nhiều tiền, các bạn chẳng còn thiết tha chinh phục nữa.

Không phải cứ phượt là phải đi xa, không nhất thiết là phải cung này cung kia, phong trào vớ vẩn, nếu mới bắt đầu, các bạn cứ đi những nơi mình chưa từng đến, có thể là 50 hay 100km, chỉ cần con tim bạn biết cảm nhận, hẳn sẽ có một sự thôi thúc lạ kỳ: “Mình cần đi xa hơn”. Cũng không nhất thiết là những nơi vắng vẻ, rừng núi, thành phố cũng được, miễn bạn cảm thấy được những điều mới mẻ, lạ lẫm và hét lên rằng: “thật tuyệt”

Và đối với nhiều người, họ coi trọng linh kiện, thiết bị là hơn cả, phải áo, mũ, dép, kính, bla bla, giống như phượt là một môn thể thao như đá bóng cần phải có bóng vậy, đối với tôi, chỉ cần một gói thuốc lá, một cuốn sổ – bút và một ít tiền, tôi sẽ lên đường, mặc nắng hay mưa, tôi sẽ bon bon trên đường, nhìn, ngắm và đặt chân tới những miền đất mới…

Để thấy rằng sự hiểu biết của tôi còn quá nhỏ bé, tôi còn hạn hẹp về nhiều điều, để biết rằng thế giới ngoài kia còn vô vàn những điều mới mẻ, đẹp đẽ, xấu xa và hơn thế nữa… Dẫu chưa đi được quá nhiều nơi, nhưng tôi thật sự hạnh phúc khi nhớ về những miền đất mà mình đã đến. Tôi đã đi du lịch một mình, leo núi một mình với balo thật nặng, gặp gỡ những người dân sống trên núi, nghe họ kể về những thực tế mà lịch sử không hề ghi lại, những chuyện đời người, về cuộc sống của họ, tôi lắng nghe âm thanh của những con suối, nghe tiếng chuyển mình của đất trời lúc giao mùa, tiếng gió mềm thủ thỉ. Tôi ngắm rạng đông trên sườn núi, nhìn hoàng hôn về trên biển và thả mình vào sóng lúc trời đêm…

Có những chuyến đi bất chợt nhưng tôi luôn nhớ mãi, vào một ngày đi Biển Hồ, hai anh em đã quyết định phóng tới Bình Định khi trong túi đã cạn tiền, chỉ vì khao khát được nhìn thấy vùng quê Bình Định và người bạn đồng hành chưa được nhìn thấy biển, thế là đi thôi… chưa kể lúc đi còn đi lạc 70km vì thích lượn lờ, cộng thêm ở nhà còn có việc, nên vừa đến biển tắm xong một cái lại lên xe quay về DakLak, trời thì mưa to, lạnh thấu xương, buồn ngủ, cảm giác khá thú vị và sẽ không thể nào quên.

Nhưng thế mới biết, những cung đèo về đêm mới rộn rã làm sao, xe container, xe tải xếp hàng dọc đến kẹt cả đường, sáng trưng cả một vùng đèo, …v.v. Hay chuyến đi đèo Ngoạn Mục và những con đường vắng vẻ, sau một ngày tung tăng ở thành phố Đà Lạt để nghĩ chân, tôi bị rơi mất cái ví, thế là mất một nguồn cấp kinh tế, tiền bạc eo hẹp vô cùng, nhưng mất mát chẳng thấm gì với khát khao, mặc thiếu thốn chúng tôi vẫn tiếp tục chuyến đi của mình, tiết kiệm từng đồng bạc, chiều tối đến được Phan Rang lại ghé Tháp Chàm nhìn cái cho biết rồi ra ngắm biển đêm hóng gió. Sáng thì đi đến bãi biển hoang, nhặt vỏ ốc đến khi bị say nắng mới thôi. Đến Cam Ranh lại vào nhà dân và được chủ nhà mời ăn cả một bụng xoài, xoài Cam Ranh đúng là ngon thật, hay tại vì tấm lòng của người dân ở đây nên xoài dù chua cũng thấy thật ngọt không biết nữa.

Chuyến đi nào của tôi cũng mang những dấu ấn và kỷ niệm khó quên, có ra đường mới biết còn vô vàn những người tốt, giúp đỡ nhau vô điều kiện, có đi mới biết… Nếu bạn thích, hãy đừng ngại ngần để trải nghiệm trong tuổi trẻ, đừng để tới trung niên, về già rồi thì dẫu có giàu, cũng chỉ ngồi trong ô tô, ngồi trong khách sạn và ao ước mình được quay về thời trẻ.

Tôi nói theo quan điểm của tôi – một người yêu những chuyến lang thang, nếu các bạn không đồng quan điểm xin hãy bỏ qua và đừng suy nghĩ … Còn các bạn thấy đúng, hãy cứ mạnh dạn, các bạn có sức khỏe, có con tim và sự khao khát thì tôi tin chẳng con đường nào, chẳng ngọn núi nào có thể cản chân các bạn được.

Address

Hanoi

Telephone

+84332762636

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when R&C Tourist posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to R&C Tourist:

Share

Category