27/04/2020
Bọn tôi lớn lên nhờ biển.
Ngày lên tám lên mười,cứ bốn rưỡi sáng là chục đứa con nít trong xóm quần đùi dép lê rôm rả câu chuyện trong cơn ngái ngủ, bọn tôi ra biển, hoà mình vào biển.
Không có định nghĩa là thể thao, là sức khoẻ,bọn tôi đi biển như thói quen, như một nếp sinh hoạt hằng ngày, như ăn cơm, như đi ngủ.
Không ai biết tôi biết bơi ngày nào, cũng không ai tập tôi bơi, chính biển cả nâng niu tôi. Và bọn tôi lớn lên từ biển.
Cái cảm giác nhìn ra ánh bình minh lên sớm, đoàn tàu về bờ nặng trĩu, không đẹp như tranh như thơ, nhưng háo hức một khoảng trong tiềm thức. Là cái kiểu mừng mừng tủi tủi cho ông chú đen thui hay cho bọn tôi leo lên thuyền la hét, hôm nay chắc vợ con chú mừng rồi. Cá đầy khoang lấp lánh đủ kiểu, nó phản chiếu ánh mặt trời hay đang cười với bọn con nít, đứa một tay kéo chiếc thuyền vào bờ và thầm nghĩ mình là lực sĩ.....
Mười lăm, hai mươi năm sau, ra đời mỗi đứa một phương trời. Công việc đưa bọn tôi vào nhiều áp lực, vẫn thèm nhất về nhà, chạy nhanh ra biển, nằm dưới bờ cát mát lạnh mà dặn lòng xoá hết mọi lo âu...biển đây rồi.
Biển quê không lớn lên như chúng tôi, bờ cát không già đi, đi xa bao nhiêu ngày về vẫn vậy, vẫn tiếng sóng của quá khứ, vẫn mùi muối mặn của buổi sáng năm nào khoả lấp tâm hồn tôi.
Biển không lợi dụng ai, biển chọn cách cho đi nhiều hơn nhận lại. Biển cho những bữa cơm nơi Sài Gòn ngột ngạt bớt đắng chát bằng chén mắm cá cơm mẹ gửi, ngọt như quê hương; biển cho công việc nửa năm trời vơi đi nhẹ bẫng, vì lễ giữa năm bọn con nít năm xưa lại trở về; biển cho những cử nhân,những chiếc huy chương vàng nơi xứ người, những chiếc thuyền cá chênh vênh nuôi lớn họ...chính biển cho những đứa con mạnh mẽ, rắn rỏi của mình đi xa và làm nên kì tích.
Duy chỉ có biển làm tất cả phi lợi nhuận
Nhưng chỉ có biển hôm nay, gần như giãy chết giữa tiếng gào khóc của bao người.
Trả lại biển cho tôi, biển của mọi người. Đừng giết biển, đừng giết người thân của tôi.
Hôm nay biển chết
Ngày mai, là nhân loại...
Cre: TNP
3 năm rồi, Formosa vẫn còn ở đây😢