21/05/2026
Thỉnh thoảng mình lại làm gì đó để “refresh” bản thân
Không dưới mười lần mình nhận được câu hỏi là “Về quê sống có thấy chán không?”. Và câu trả lời là không, một đứa khi ở phố luôn quay quắt mỗi cuối tuần phải tìm ra cho bằng được một chỗ nào đó để chơi, thật lạ, thật vui, khi về quê lại chung sống rất hòa hợp với chính bản thân. Lâu lâu mình lại có ý tưởng mới: tự lái xe một mình đi rong ruổi khám phá Quảng Trị, phượt xe máy ra Quảng Bình trên cung đường Hồ Chí Minh nhánh Tây, quyết định nhảy lên xe đi Huế chơi trong phút mốt và trải nghiệm cảm giác nhắn hỏi mười mấy cái homestay trên xe mà tất cả đều kín phòng.
Trước Tết mình đã có một quyết định khá “điên rồ”. Cắt phăng mái tóc dài chấm eo ngắn lên ngang cổ, uốn xoăn và nhuộm một màu khá nổi - nâu cam, phải nhuộm tới 2 lần mới lên được màu. Và kết quả thì không như mình mong đợi cho lắm, trước khi mình quyết định uốn xoăn thì mình đã cắt ngắn trước 1 lần. Và cái độ dài tóc hơi ngắn một xíu so với mức lý tưởng để làm theo cái mẫu đó, thứ nữa là tóc mình mặc dù mỏng nhưng khá nhiều. Sau khi uốn xong đã tỉa bao nhiêu là tóc nhưng mà nó vẫn lùm xùm. Nói không ngoa nhưng nhuộm quả đầu cam thì tóc dài chút nữa thôi là i hệt bờm sư tử =)))
Nhưng mà mình vẫn thấy không sao, bình thường, có chơi có chịu, chỉ là ngày đầu nhìn vào gương thì mình cũng tự bật cười vì cái đầu của mình. Đợt đấy là dịp Tết cho nên mình gặp siêu nhiều người quen. Ai gặp mình câu đầu tiên cũng hỏi là “Ai kêu cắt cái đầu đó vậy?” rồi thì “Chừa lại tóc dài đi nha”. Bạn bè mình cũng hỏi là “Ba mẹ m không nói gì à?” - ừ thì ba mẹ không mắng đâu. Ba mình chỉ hỏi là, tóc này tầm bao lâu thì dài lại hả con 👰
Dẫu vậy mình vẫn chấp nhất nghĩ rằng mặc kệ người khác nói gì thì nói. Ít nhất thì mình cũng đã dám nghĩ dám làm, có lẽ thêm vài năm nữa mình lại không đủ can đảm như thế và cứ hối tiếc hoài vì một điều không dám thử.
Một ngày mình nghe bạn mình kể lại rằng: “Ê, X (bạn chung của tụi mình) kêu là định book m dẫn cơ quan nó đi tham quan Quảng Trị nhưng nhìn quả đầu mới của m khùng quá nên nó bảo để suy nghĩ lại á”.
Mình đã suy nghĩ về nó khá lâu. Ban đầu thì mình cứ khăng khăng là ngoại hình chẳng quan trọng đến thế, ai thích đánh giá gì cứ kệ họ thôi. Chẳng lẽ vì sợ bị đánh giá mà mình không được làm điều mình muốn. Thậm chí mình còn lên một video quay trực diện cái quả đầu mới hỏi mọi người là “Ngoại hình quan trọng đến thế sao?”, mấy chị còn vào an ủi mình là chị thấy đẹp mà (yêu các chị nhiềuuu).
Bên ngoài thì mình mạnh miệng thế thôi chứ mình cũng đắn đo nhiều. Bạn mình cũng góp ý chân thành, ngoại hình rất rất quan trọng, đặc biệt là trong cái mảng mà mình đang làm. Nên sau đợt đấy lên video thì đa số các video mình đều đội mũ cả. Đến nỗi mà sau Tết mình có quay lại tiệm tóc hấp dầu, bạn thợ cũng tỉa lại tóc cho mình để vào phom. Cắt xong thì bạn í bảo “Nay quay video đừng đội mũ nữa nha”. Mình thật sự đã bật cười ngay lúc đấy =)))) (Làm nhà ráng tạo nội dung ở quê khổ thế đấy các bạn ạ, vòng tròn nhỏ quá nên mình làm gì người ta cũng biết cả.)
Bây giờ thì màu tóc mình đã trầm xuống và dài ra rồi.Trong tương lai thì có lẽ mình sẽ dừng lại suy nghĩ đắn đo hơn và suy nghĩ cân nhắc đến nhiều khía cạnh hơn chứ không tùy hứng nữa. Dù muốn dù không thì mình cũng phải thừa nhận ngoại hình là một điều quan trọng, khi chưa tiếp xúc với nhau thì đó là thứ mang lại ấn tượng đầu tiên với người khác.
Vậy có phải vì xuất hiện nhiều trên mạng xã hội mà mình đã không còn là mình không? Mình nghĩ vẫn là mình thôi, nhưng ở phiên bản trưởng thành hơn. Suy cho cùng thì vẫn là mình đang lựa chọn làm trong ngành dịch vụ, đánh giá của người khác về mình vẫn là một điều cần phải chú trọng.
P/s: trong hình có 2 bạn Poodle