29/10/2025
Người ta hỏi em
Lúc biết bị phản bội em làm gì?
Em khóc, em ngồi cạnh hồ khóc, em khóc lúc ngồi làm việc, em khóc lúc tan ca, em ôm gối khóc cả đêm. Nhưng ngoài khóc em không làm thêm gì cả. Em không có sức, không quậy phá, không hỏi tại sao.
Sau này cũng vậy, có phải là lừa dối hay không, em cũng không hỏi nữa. Con người ta sẽ có lúc chẳng muốn biết gì cả, yêu ai cũng vậy thôi.
Sau này nghĩ đến thì sao?
Thì vẫn khóc, sau này thất bại thêm vài cuộc tình, nhìn lại con đường mình từng đi, vẫn khóc. Trước đây thì hỏi sao ông trời lại tệ bạc với mình như vậy. Bây giờ thì chỉ hối hận...
Hối hận vì bao năm quỳ dưới chân Cô, Cậu, mong con gặp được người con yêu, hối hận vì ngày đêm nguyện cầu có được hạnh phúc dù ngắn ngủi.
Hối hận vì thứ tình cảm rẻ rúm, thấp hèn lại dành cả mấy chục năm mười mấy hai mươi để mơ về, như màu hồng tan hoang giữa đám cỏ cháy. Tưởng thế nào 🙂 ...
Hay cho câu "Gặp gỡ là may mắn, không gặp ... cũng vậy"