02/16/2026
"Mày còn tiền không, tao mượn đỡ một ít về quê"
Câu nhắn này nó gửi lúc 11 giờ đêm.
Tao với nó quen nhau mười mấy năm. Hai thằng cần gì nhau chỉ cần hú cái là có mặt. Nhưng chưa bao giờ - nhấn mạnh là CHƯA BAO GIỜ - nó mở lời nhờ tao tiền hay bất cứ thứ gì liên quan đến tiền bạc.
Nên đến mức nt nay thì nó đã xoay hết sức rồi. Bank xong cho nó mà méo ngủ được. Ngồi một mình, ngẫm lại cái năm 2025 vừa qua.
Năm mà 10 thằng doanh nhân thì 9 thằng khóc
Biết bao biến động, khó khăn, thách thức. Thằng may mắn thì "chỉ" không lỗ. Mất một hai căn chung cư thì coi như chuyện bình thường. Còn nặng hơn là mất tất cả những gì bao năm tích góp, và ôm thêm một đống nợ.
Mọi năm háo hức đón tết lắm, party pát teo, banh nóc. Năm nay, nghe đến chữ "tết" là... sợ.
Nhưng đéo phải sợ vì mình không có tiền tiêu tết.
Sợ vì không hoàn thành trách nhiệm với anh em nhân viên - những người đã gắn bó, tin tưởng mình cả năm. Sợ vì chưa trả đủ tiền cho đối tác - những người đã chịu khó chờ đợi, động viên. Sợ vì lời hứa với bạn bè giờ thành lời hứa suông. Và sợ nhất là nhìn vào gương, thấy cái mặt một thằng CEO đang dần đuối.
Cái cảm giác này mình đã từng trải qua hơn 8 năm trước cái ngày tập tọe làm start-up, nó thấm và đau. Mình nhớ cái thời điểm đó, mình cũng sợ nhưng sợ xong thì vẫn phải đối mặt. Vay người thân, bạn bè, anh em mỗi chỗ 1 ít. Xin khất nhân viên trả thưởng 2 lần, còn đối tác thì... cũng chỉ biết "muối mặt" xin trả 1 ít trước tết. Đó là lúc mang "mặt dày" đi để thỏa hiệp.
Không phải ai cũng hiểu được và được trải qua cái cảm giác đứng giữa bão tố mà vẫn phải giữ vững con thuyền. Không phải ai cũng biết cảm giác túi rỗng nhưng vẫn phải cười, vẫn phải tỏ ra mạnh mẽ trước mặt anh em. Nhưng đó là cái giá của người đứng đầu.
Đm đã là DN thì không được phép yếu đuối lâu. Không được phép than vãn nhiều. Bởi đó là luật chơi của game kinh doanh.
Đã có những đêm ngồi một mình, tự hỏi: "Bản thân còn chịu nổi không?"Nhưng sáng hôm sau vẫn phải dậy, vẫn phải đối mặt. Bởi vì đó là trách nhiệm bản thân đã chọn. Và vì không muốn trở thành thằng bỏ cuộc.
Nên cuối năm rồi nhân cái tin nhắn của thằng bạn, gửi đến những anh em doanh nhân đang vật lộn "Năm 2025 đéo dễ dàng gì với chúng ta. Nhưng nếu mày vẫn đang đứng đây, vẫn đang chiến đấu, vẫn chưa buông xuôi - thì mày đã mạnh mẽ hơn mày nghĩ rồi. Không phải tất cả chiến thắng đều được đo bằng doanh thu hay lợi nhuận.
Đôi khi chiến thắng chỉ đơn giản là: mày vẫn còn đứng. Mày vẫn còn trả được lương cho anh em. Mày vẫn giữ được chữ tín với đối tác. Mày vẫn còn nghị lực để chiến tiếp. Đó là bản lĩnh, là tinh thần của một doanh nhân thực thụ.
Chúng ta không cần phải hoàn hảo. Chúng ta chỉ cần đủ mạnh mẽ để vượt qua hôm nay, rồi ngày mai sẽ lo ngày mai.
Và nhớ: Mặt trời vẫn mọc sau những đêm dài nhất
Tao tin rằng những khó khăn này sẽ qua. Thị trường sẽ hồi phục. Cơ hội sẽ đến với những người đủ bền bỉ để chờ đợi.
Nhưng quan trọng nhất mày không được thoát game.
Nên dù cho 2025 có tàn khốc đến đâu, dù cho túi tiền có rỗng đến mấy, dù cho áp lực có đè nặng thế nào - đừng bỏ cuộc. Bởi vì người đời đéo nhớ mày đã gục ngã như thế nào. Họ chỉ nhớ mày đã đứng dậy ra sao.
P/S: Tâm sự hơi lộn xộn câu từ ngôi xưng ae bỏ qua nhé. Thui giờ thì nghỉ ăn tết thôi.