31/08/2026
Trên thế giới có những con đường mà bạn có thể chạy 200–300 km/h mà không phạm luật — như những đoạn không giới hạn tốc độ trên Autobahn của Đức.
Mình cũng từng chạy Autobahn và kéo chiếc mô tô lên khoảng 170–190 km/h. Thú thiệt, kéo lên chủ yếu để… biết sức xe tới đâu thôi. 😅
Nhưng mình và mấy Road Captain lão luyện đều thấy cao tốc thường lại là đoạn chán nhất của một chuyến ride.
Đường thẳng băng, thỉnh thoảng cong nhẹ, chẳng có mấy góc cua để ôm chơi. 20 phút đầu còn phấn khích, sau đó bắt đầu chán hơi oải. Tốc độ càng cao thì gió càng tạt quá sức dù windshield đã nâng lên cao. Xe lớn chạy ngang ở làn kế bên, luồng gió cũng đủ làm chiếc mô tô rung lên thấy rõ, tay thì luôn kéo căng ga, mắt tập trung 200%.
Có một điều mình để ý sau những năm đi tour và chạy xe cùng nhiều rider ở nhiều nơi. Những Road Captain từng đi cùng đoàn, có người chạy mô tô từ năm 18 tuổi, có người đã đi vòng quanh thế giới, có người cộng dồn quãng đường riding lên tới cả triệu kilomet.
Nhưng khi những rider lâu năm gặp nhau, hiếm khi nghe họ hỏi:
“How fast have you ridden?”
Bạn chạy nhanh nhất bao nhiêu?
Người ta thường hỏi:
“How long have you been riding?”
“How many kilometres have you ridden?”
“Where have you ridden?”
Bạn chạy xe bao nhiêu năm?
Đã đi bao nhiêu kilomet?
Đã đưa chiếc xe của mình qua những đâu?
Có lẽ vì:
Top speed chỉ cần vài giây để tạo ra một con số.
Còn một triệu kilomet cần cả một đời riding.
Và để đi được cả một đời như vậy, có khi kỹ năng quan trọng không phải là biết kéo ga tới đâu, mà là biết lúc nào phải buông ga để còn tiếp tục đi.
Cái thú của riding đâu chỉ nằm ở một con số trên đồng hồ. Nó nằm ở những cung đèo, những góc cua, cách mình đọc đường, control chiếc xe, biết lúc nào vào ga, lúc nào giảm tốc… và quan trọng nhất là sau một ngày riding, tất cả những người xuất phát cùng nhau đều trở về an toàn.
Mấy ngày nay, sau sự ra đi của một biker lâu năm, mình đọc rất nhiều status và comments, Có người tiếc thương, gọi anh là “tượng đài”, “huyền thoại”. Có người bênh, Có người lên án chuyện chạy tốc độ cao trên đường. Thậm chí có những comment hả hê, tấn công một người vừa mất và cả gia đình họ.
Mình nghĩ hai phía thật ra đang nói về hai chuyện khác nhau:
Một bên nói về một con người họ từng biết và yêu quý.
Một bên nói về một hành vi họ không muốn được cổ súy, nhưng không có nghĩa là bạn được quyền chà đạp và tấn công mạng gia đình đang đau khổ của họ.
Ông bà mình hay nói:
“Cọp chết để da, người ta chết để tiếng.”
Mình chưa từng quen thân anh, Vì vậy giữa những tranh luận 299 hay 329 km/h, điều mình thực sự muốn đọc lại là:
Anh đã sống như thế nào?
Anh là một người cha, người chồng ra sao?
Sống với anh em thế nào?
Đã từng giúp đỡ những ai?
Điều gì khiến rất nhiều người thương anh và gọi anh là một “tượng đài”?
Một con người sống hơn nửa đời người chắc chắn có nhiều thứ đáng để kể hơn một con số trên đồng hồ tốc độ!!!
Mình là một nữ rider, cũng mê xe, cũng thích tốc độ và đã 2 lần check in ở đèo Stelvio huyền thoại. Mình không có ý định đả kích ai. Nhưng về văn hóa riding, quan điểm của mình là: 299 hay 329 km/h trên track, một racer thi đấu chuyên nghiệp chinh phục tốc độ, thành tích và những giải thưởng — mình nể.
Còn đường giao thông thì không phải đường đua, chưa kể chất lượng đường
Track sinh ra để chúng ta tìm giới hạn. Public road/đường đòi hỏi chúng ta biết giới hạn.
Vì ở đó còn có những người không hề lựa chọn tham gia vào cuộc chơi giới hạn của chúng ta.
Vậy nên thay vì tranh luận anh có xứng đáng là một “tượng đài” hay không, mình mong những người từng biết anh hãy kể nhiều hơn về con người của anh.
Để một rider trẻ sau này nghe đến tên anh sẽ nói:
“Em muốn trở thành một người như anh ấy.”
Chứ không chỉ:
“Em muốn chạy nhanh được như anh ấy.”
Với mình, hai câu đó khác nhau rất nhiều.
Nếu có một thứ nên gọi là di sản mà cộng đồng rider chúng ta cùng để lại, mình mong đó là một văn hóa riding đủ đẹp để người ta hiểu rằng:
Ride fast ở đúng nơi. Ride smart trên mọi cung đường. And always ride home. 🏍️
Chạy Nhanh ở nơi được phép nhanh.
Tỉnh táo trên mọi cung đường.
Và sau mỗi chuyến đi sẽ trở về nhà. 🏍️
Chia buồn cùng gia đình và cộng đồng, RIP anh. 🙏