20/04/2026
sau 5 giờ chiều không còn là thành phố của những khoảng lặng. Nó bắt đầu thở gấp hơn, nhanh hơn, như vừa bước ra khỏi một ngày dài còn dang dở.
Đó cũng là lúc những người lớn trở về. Chiếc áo vẫn còn mùi nắng, lưng áo thấm mồ hôi. Vừa chạy xe, vừa khẽ đưa tay ra sau lưng xoa nhẹ một chỗ đau, mà chỉ có con đường là hiểu họ đã mệt thế nào.
Khói bụi bắt đầu dày hơn. Ánh chiều rơi xuống mặt đường, nhuộm mọi thứ một màu vàng đục. Thành phố lúc này không còn trong trẻo, nhưng lại rất thật.
Giữa tất cả những vội vã đó, vẫn có những người chọn đi chậm lại. Một chiếc xe đạp lướt qua dòng xe máy, nhẹ tênh như tách khỏi nhịp ồn ào.
Quy Nhơn sau 5 giờ chiều không còn dịu dàng như buổi sáng, cũng chưa kịp lặng như đêm xuống. Nó xô bồ, chật chội, ồn ào — nhưng lại đầy những câu chuyện rất đời.