20/09/2025
Có lẽ khi bước qua tuổi này, con người ta thường chậm lại một chút, để nhìn về phía sau và thấy rõ hơn những gì đã từng đi qua. Tôi cũng vậy. Những ngày tháng trẻ trung, nông nổi tưởng chừng như mới hôm qua, mà nay đã hóa thành kỷ niệm xa xôi. Bây giờ không còn quá trẻ để mơ mộng viển vông, nhưng cũng chưa đủ già để thôi khao khát. Giữa lưng chừng này, tôi thấy lòng mình tràn ngập biết ơn. Biết ơn những năm tháng đã qua, cả ngọt ngào lẫn đắng cay. Biết ơn những con người đã đến rồi đi, để lại trong tim tôi nhiều bài học và một chút tiếc nuối dịu dàng. Biết ơn cả chính bản thân, đã không bỏ rơi mình trong những lúc chông chênh nhất. Có đôi khi, trong đêm tĩnh lặng, tôi nghe thấy trái tim mình vẫn rung lên một nhịp tha thiết. Đó không phải nỗi buồn, mà là sự da diết dành cho cuộc đời – cho tất cả những tháng ngày vội vã đã làm nên tôi của hôm nay.