19/12/2024
"Những Bước Chân Trần Gánh Cả Giấc Mơ"
Mùa đông những năm 80, cái rét dường như len lỏi vào từng thớ thịt, xuyên qua từng manh áo mỏng. Tôi vẫn nhớ, sáng sớm nào mẹ cũng dậy từ lúc trời còn tối mịt. Mẹ quấn chặt chiếc khăn cũ quanh cổ, tay kéo lại gấu áo vá chằng vá đụp, rồi xỏ đôi chân trần vào đôi dép nhựa tổ ong đã mòn vẹt. Bước chân mẹ chạm xuống nền đất lạnh, âm thanh loẹt quẹt theo mẹ ra cánh đồng còn đẫm sương sớm lạnh thấu xương, mẹ ướt sũng tắm mình vào những luống bí ngô cao đến ngang bụng hái những ngọn bí ngô tươi non để kịp mang ra chợ bán.
Ngày ấy, mẹ không có tất, chẳng có giày. Đôi chân mẹ cứ thế mà lội bùn, vượt qua gió rét để gánh đôi thúng nặng trĩu rau cỏ ra chợ. Tôi vẫn nhớ, có những ngày đất đóng băng, mẹ về nhà, đôi chân tê cứng, đỏ ửng và nứt toác. Mỗi tối mẹ thường ngồi bên bếp lửa, cẩn thận xoa dầu lên các vết nứt, rồi lại lặng lẽ ngâm chân trong thau nước ấm mà chỉ có vài lát gừng mỏng. Tôi hỏi mẹ: “Mẹ không đau à?” Mẹ cười, ánh mắt dịu dàng nhưng chất chứa biết bao mệt nhọc: “Đau thì cũng phải chịu, để có tiền mua gạo, con không đói là mẹ vui rồi.”
Những năm tháng ấy, cuộc sống chẳng dễ dàng gì. Kho đó tôi mà có 1 nghìn là cả 1 gia tài của tôi rồi. Lúc còn nhỏ, tôi chưa hiểu hết những vất vả của mẹ, chỉ thấy mỗi ngày mẹ đều đi sớm về muộn, bàn chân lúc nào cũng lấm bùn, nứt nẻ, chai sần. Những đôi dép mẹ mang cứ mòn đi thật nhanh, nhưng mẹ chẳng bao giờ mua cho mình đôi mới. “Tiền đó để dành đóng học cho con,” mẹ nói.
Giờ đây, khi nhìn lại những năm tháng ấy, tôi mới nhận ra mỗi bước chân mẹ đi qua cái lạnh buốt giá là một bước chân đầy hy sinh. Đôi chân trần của mẹ không chỉ bám đầy bùn đất mà còn gánh cả giấc mơ của con cái. Tôi lớn lên nhờ những bước chân ấy, nhờ những ngày đông giá rét mà mẹ chẳng quản nhọc nhằn để đổi lấy một tương lai tốt hơn cho tôi.
Mỗi khi mùa đông về, tôi lại thấy hình bóng mẹ năm nào trong đôi chân chai sần, nứt nẻ ấy. Tôi chỉ ước mình có thể quay ngược thời gian, chạy đến ôm lấy mẹ thật chặt và nói: “Mẹ ơi, mẹ đừng đi chân trần nữa, để con đi thay mẹ.” Nhưng tôi biết, đôi chân mẹ đã đi qua những gian khó ấy không phải chỉ để tồn tại, mà còn để tôi có ngày hôm nay.