13/03/2026
NGƯỜI LO LO
"Trên đỉnh cao, núi lặng thinh thở khẽ,
Người Lo Lo dựng mái giữa mây ngàn,
Những căn nhà đứng trên đôi chân gỗ
Vượt lên trên ruộng lúa bậc thang.
Đất được gọt bằng nhẫn nại và nắng,
Trao ngô vàng, lúa trắng cho đời,
Họ bước đi đơn sơ, bình thản,
Nụ cười rộng tựa chân trời.
Đoàn kết khâu trong từng cử chỉ,
Sẻ chia mạnh hơn dốc núi quanh co,
Buổi sớm, sương dày và mềm phủ,
Xóa thung lũng, lạc lối, mờ bờ.
Họ đi trong dịu dàng ban sớm,
Nụ cười trao như tặng một ân,
Gắn bó như sợi chung tấm vải,
Lặng thầm, rực sáng, cổ xưa ngần.
Tiếng họ trôi dọc miền thung lũng,
Mềm hơn khúc hát suối đầu nguồn,
Ấm hơn vang vọng buổi chiều muộn,
Dân tộc hiền, kín đáo, yêu thương.
Nghèo của cải nhưng giàu nghĩa tình,
Sống giữa trời cao, núi với nương,
Giữ trong từng bước chân lặng lẽ
Thế gian còn vững bởi cân bằng thường.
Khi đêm xuống, họ quây bếp lửa,
Ngọn lửa nhảy múa giữa gương mặt người,
Củi reo khẽ, im lặng biết nói,
Hơi ấm truyền tim với tim thôi.
Khoác sắc đen cùng miền ký ức,
Áo thêu bằng dáng dấp tổ tiên,
Ôm trọn cả hồn và trái tim họ,
Giữ hồn xưa trong bước hiện tiền.
Tôi đã ở đây tôi đã thấy ,
Tôi, đã khóc , nó chạm đến tôi"
Một vị du khách khi đến thăm Khuổi Khon đã để lại cho gia đình tôi và bà con nơi đây một bài thơ thật ý nghĩa. Những vần thơ giản dị nhưng chứa đựng tình cảm chân thành dành cho con người và mảnh đất vùng cao. Xin gửi lời cảm ơn đến người bạn phương xa đã mang theo tình cảm đẹp và để lại kỷ niệm đáng nhớ cho gia đình tôi cũng như người dân Khuổi Khon. Hy vọng một ngày không xa sẽ lại được đón bạn quay trở lại với núi rừng và con người nơi đây. ❤️