08/07/2026
Đã lâu lắm rồi mới có cảm xúc để ngồi lại và tự sự về một điều gì đó thật đặc biệt!
Hôm nay là một ngày rất đặc biệt!
Chặng đường 15 năm, với rất nhiều nỗ lực và có quá nhiều nước mắt, quá nhiều ấm ức, quá nhiều mệt mỏi, quá nhiều gồng gánh, và tất nhiên, cũng có cả những điều tốt đẹp và những nụ cười!
Cuộc sống gửi cho mình rất nhiều bài trắc nghiệm!
Yêu 4 năm không cưới, hẹn hò chưa đầy năm, đã thành cô dâu.
Mang thai con mà cân nặng gần gấp đôi lúc đầu, hồi con gái.
Người ta mỗi năm một đứa, mình thì 13 tháng 2 đứa. Đều sinh mổ. Sợ đến mức di chúc cũng viết sẵn trước lúc lên bàn mổ thứ 2.
Kế hoạch 5 năm thứ nhất, làm xong trong 3 năm.
Kế hoạch 10 năm, làm xong trong 6 năm.
Kế hoạch 15 năm, hoàn thành năm thứ 7!
Kế hoạch trong 1 tháng: bán xe, mua xe, cho thuê nhà, rồi lại đi thuê nhà, rồi lại đủ mọi việc từ chuyển đồ đến giấy tờ và vẫn phải làm đúng, làm đủ, công việc chính.
48 tiếng làm thông, tàn nhẫn với chính mình, không hề chợp mắt, chỉ đứng dậy khi đi vệ sinh và ăn 2 bữa chính, 1 bữa sáng trong 48 tiếng làm việc liên tục. Làm xong, lập tức lên đường đi công tác!
Rồi lại KPI một tháng: bán nhà, mua nhà, giải quyết mọi thủ tục pháp lý. Hoàn thiện tất cả trong 6 tháng khi mà người khác mất ít nhất 1 - 1.5 năm!
Mình hình như...lúc nào cũng sống vội!!!
Mình đã có những ngày mệt đến mức chân run bủn rủn, chỉ chực bước thêm một bước nữa, sẽ quỵ xuống!
Mình đã có những lúc nuốt nước mắt vào trong, đấm cho lồng ngực mình thật đau, ngăn không cho nước mắt rơi xuống, để nỗi đau thể xác, chế ngự nỗi đau tinh thần!
Mình đã có những lúc, đói đến mờ cả mắt nhưng vẫn chọn ngồi lại để làm xong công việc, mới đứng dậy kiếm gì ăn!
Mình đã có những lúc bị hiểu lầm, bị vu khống, bị mỉa mai và chèn ép!
Mình đã có những lúc ngẩng mặt lên trời, giữa mưa giông và bật khóc, để nước mắt tan vào mưa và rửa trôi xuống đất!
Mình đã có những lúc quỳ bất lực trong nhà tang lễ, trong phòng bệnh, nơi những người thân yêu mình lần lượt rời đi!
Và mình đã đau...vô số lần, lần nào cũng sứt đầu mẻ trán, nhưng chưa bao giờ cho phép mình dừng lại để rồi nhận ra:
Rằng nỗi đau không có tội, nó khiến bạn mạnh mẽ hơn!
Rằng sự phản bội không quá tệ, vì nó giúp bạn chọn lọc người ở lại một cách tốt hơn!
Rằng nghèo đói không đáng sợ, vì nó giúp bạn trân trọng hơn những lúc no và cảnh giác hơn để không bị đói!
Rằng sự thất vọng cũng bình thường, cũng chỉ là một vấn đề hay gặp trong cuộc sống!
Rằng im lặng là chìa khóa để tránh lấy mọi tai ương hay né thị phi tốt nhất!
Rằng sự cô độc thật ra rất dễ thương, rất an phận, vô sự, vô thường mà chẳng chút tầm thường!
Rằng sự tức giận - chưa bao giờ là cần thiết!
Rằng sự bó buộc, chỉ càng bóp nghẹt hơi thở và giam hãm sự tự do của chính mình!..
Và rằng HẠNH PHÚC là một sự lựa chọn!
Mọi thứ đã đi qua thật nhẹ!
Mọi việc đã tốt lên rất nhiều!
Càng lúc càng thấu hiểu một chữ THUẬN, một chữ NHẪN, một chữ ĐỨC và một chữ TÂM!
Thầy nói không sai: cứ đi, cứ đi! Sẽ về, sẽ tới!
Và tới hôm nay, thì câu chuyện rõ rồi!
Sai lầm không đáng sợ! Đáng sợ là không dám nhìn thẳng vào sai lầm đó, nhận sai và sửa!
Sự thật rất hiển nhiên, đó là lên nhầm chuyến xe, thì không thể nào về đúng bến! Muốn về được bến thì việc đầu tiên cần làm chính là xuống xe, bắt lại chuyến và đi đúng lại quỹ đạo của hành trình!
Cuộc đời là một chuyến đi, và có lẽ, khởi đầu từ đâu không quan trọng, kết thúc ở đâu, chả ai rõ, nhưng cả chặng đường đi, chính là bài học lớn với những bất ngờ, những ngã rẽ, những trải nghiệm, không ai giống ai! Nhưng chỉ cần không dừng lại, thì phía trước, chính là con đường!
Và nhìn lại, mình thực sự rất vui vì mình đã chọn cho mình tiếp tục đi lên trên một con đường mới!
Đặt tay lên ngực và thở nhẹ nhàng! Ừ, cái khó nhất mình đã làm xong rồi!
Cố lên nhé. Nga ơi! 🙂